Vương Thê Thủy cười một lúc rồi xoa đầu Vụ Chân: “Đúng là một đứa trẻ quen được nuông chiều.”
Vụ Chân lại rơi nước mắt, cậu lập tức vùng ra khỏi vòng tay Vương Thê Thủy, chui thẳng vào gầm giường.
Cậu kiệt sức, trốn trong đó mãi không chịu chui ra.
Hệ thống trong đầu Vụ Chân vẫn im lặng, đối diện với những biến cố này chỉ lặng lẽ quan sát.
Vị đại phu vẫn luôn âm thầm theo dõi giờ này mới khẽ ra hiệu cho Đại Tướng quân, tỏ ý có lời muốn nói với hắn ta.
Ra khỏi tẩm điện, đại phu nói thể chất Bệ hạ vốn yếu ớt từ trong bụng mẹ, bệnh tật triền miên, lại chất chứa u sầu nhiều năm, không chịu nổi gánh nặng tinh thần. Trận phong hàn này khiến Bệ hạ sốt mê loạn thần trí, cũng không biết có thể tỉnh táo trở lại hay không.
Đại phu nói mình đã tận lực.
Lại khuyên: “Tướng quân, Bệ hạ ra nông nỗi như này, thần trí như thể trở lại thành đứa trẻ, ngài ấy tưởng người là phụ thân mình, vô cùng lưu luyến người, lúc này chi bằng thuận theo ngài ấy, nếu bỗng dưng vạch trần sự thật, có lẽ Bệ hạ khó mà chịu đựng được, sợ không cứu sống được.”
Khi Vụ Chân lẩn trốn, Diệp Chẩm Băng trên giường đã tỉnh dậy. Hắn theo hai người đi ra khỏi tẩm điện, cũng nghe được chẩn đoán này.
Hắn mệt mỏi, ánh mắt sâu thẳm đầy u ám nhìn Vương Thê Thủy, như trách hắn ta lại là người đầu tiên Vụ Chân trông thấy sau khi tỉnh dậy.
Vương Thê Thủy từ bi nói: “Nếu đã như vậy, vi thần đành mạo phạm.”
Vương Thê Thủy dặn dò tâm phúc truyền lệnh cho người khắp hoàng cung, quản tốt lưỡi mình.
“Ai dám nhiều lời, kẻ đó mất lưỡi.”
Vương Thê Thủy dặn dò xong mới quay người nhìn sư huynh: “Chẩm Băng, có phải ta đã làm được việc tốt không?”
Vương Thê Thủy không hề đắc ý, chỉ lạnh băng, bình thản, thậm chí trong ánh mắt còn thấp thoáng chút dịu dàng.
Diệp Chẩm Băng nhíu mày: “Đệ muốn làm gì?”
Vương Thê Thủy đáp: “Chẩm Băng cứ luôn mềm lòng, nếu huynh không chịu gϊếŧ y, ta sẽ tự dùng cách của chính mình.”
“Sư huynh, cầu phúc thay ta nhé.” Vương Thê Thủy thản nhiên nói, ánh mắt dừng lại trên người Diệp Chẩm Băng, lại rời ra xa.
Sắc trời xa xa tối mờ, một trận bão tuyết sắp kéo tới.
Tiểu Hoàng đế trốn dưới gầm giường có sợ cơn cuồng phong dữ dội này không? Sẽ chui vào lòng hắn ta, hay là chui vào hang động nào khác.
Vương Thê Thủy quay người đi về phía tẩm điện, Diệp Chẩm Băng tiến lên siết lấy cổ tay Vương Thê Thủy, giọng trầm khàn: “Đệ muốn gì tự mình đi lấy, nhưng y, không phải là đệ.”
Vương Thê Thủy nghiêng đầu, nhìn Diệp Chẩm Băng thật lâu. Trong ánh sáng xám xịt của bầu trời, đôi mắt ấy lạnh lẽo làm người ta không dám nhìn thẳng.
“Sư huynh, đã bước lên con đường làm Nhϊếp Chính Vương, không còn lối quay đầu đâu. Thân xác của sư phụ và sư huynh đệ khác đều đã hóa thành tro bụi từ lâu rồi.”
Diệp Chẩm Băng lập tức khựng lại, mất hết sức lực.
Vương Thê Thủy rời mắt: “Huynh mệt rồi, nghỉ ngơi thôi.”
Vương Thê Thủy quay bước về phía tẩm điện, sư huynh không biết tiến lùi thường là kẻ vô dụng.
Nhưng cho dù là thứ vô dụng đến mấy, nếu đặt đúng vị trí cũng vẫn có thể phát huy công dụng của riêng nó.
Diệp Chẩm Băng chăm chú nhìn bóng lưng của Vương Thê Thủy.
Nhϊếp Chính Vương? Chẳng qua lại là một con rối của sư đệ mà thôi.
Điều sư đệ muốn không phải là hắn bước lên con đường của Nhϊếp Chính Vương, mà là muốn hắn bước vào trong khuôn mẫu con rối không một tiếng động.
Vương Thê Thủy ngồi xuống cạnh giường, hắn ta khẽ nói: “Đừng sợ, ta sẽ không vứt bỏ con lại đâu, Vụ Chân.”
Hắn ta gọi tên cậu, hắn ta nói Vụ Chân là đứa trẻ ngoan nhất trên đời này, không có ai nỡ vứt bỏ cậu cả.
“Qua đây nào, bên trong tối quá, con không nhìn thấy phụ hoàng, phụ hoàng sẽ đi mất.”
Nhưng Vụ Chân không nghe lời hắn ta mà vẫn trốn dưới gầm giường không chịu lên tiếng, như thể đã biến mất khỏi thế gian.