Vụ Chân nằm trong lòng Vương Thê Thủy, tay vòng ôm eo hắn ta, hận không phải là dây leo để quấn chặt lấy phụ hoàng.
Ở trong phòng giam kính của phòng thí nghiệm, thứ Vụ Chân có thể sở hữu, chỉ có hư không.
Cậu ảo tưởng mình có một người bạn không phải dụng cụ thí nghiệm và có một đôi tay.
Người bạn hư vô ấy sẽ chạm vào má cậu, sẽ chạm vào làn da của cậu, nói với cậu rằng, nhiệt độ của cậu vừa lạnh cũng vừa nóng.
Nếu như là lạnh, thì đó là cái lạnh như nào trong thế giới này? Là dịch dinh dưỡng duy trì sinh mệnh, hay là mặt kính hơi lành lạnh dưới đôi chân trần của cậu.
Xung quanh cậu là một thế giới trong suốt, cậu là tài sản của tổ chức này, bị trưng bày, bị quan sát, bị nghiên cứu.
Nếu như là nóng, nóng như hơi thở của những nhà nghiên cứu sao? Khi bọn họ tiến lại gần cậu, cậu cảm nhận được hơi thở và nhịp tim của họ, cậu biết đó là sự nồng nhiệt, mặc dù sự nồng nhiệt ấy chưa bao giờ là dành cho cậu.
Đến thế giới mới, cậu biết lạnh còn có thể là mưa, là gió, là tuyết rơi khắp trời.
Nóng, là nụ cười khi con người trò chuyện, là khi phụ hoàng bế cậu, là miệng vết thương đau rát sau khi bất cẩn té ngã.
Vụ Chân vô cùng lưu luyến người trước mắt: “Phụ hoàng, cơn ác mộng đó đã bám lấy con rất lâu, rất lâu.”
“Nếu như con không tỉnh lại, người nhất định phải đánh thức con.”
Vương Thê Thủy xoa đầu Vụ Chân, Vụ Chân thần trí hỗn loạn dịu dàng như nước, nếu Vương Thê Thủy không làm vật chứ, dòng nước này ắt sẽ chảy vào lớp bùn xuân biến mất dạng.
Hắn ta sai người chuẩn bị bữa ăn, rất tự nhiên nhập vai vào vở kịch phụ thân giả của Hoàng đế bù nhìn.
Phần lớn những điều tốt đẹp đều không bền lâu, cầu vồng dễ tan, lưu ly dễ vỡ.
Thời khắc mộng tỉnh, vở kịch đi tới hồi kết, tiểu Hoàng đế sẽ bất ngờ nhận ra…
Phụ hoàng của cậu đã chết từ lâu.
“Phụ thân mới” mà cậu hoàn toàn không rời bỏ được lại là kẻ thù đã tước đoạt tất cả của cậu.
Khi đó, Hoàng đế bù nhìn sẽ có biểu cảm thế nào, khoảnh khắc khi chạm tới sự thật sẽ vỡ tim mà chết ư?
Vương Thê Thủy rất ngóng chờ.
Khi dùng bữa, Vương Thê Thủy tự mình gắp thức ăn cho đứa con giả, hỏi han ân cần.
Nhưng Vụ Chân lại không ăn.
Vụ Chân ngoan ngoãn ngồi trên ghế, nhìn thức ăn trong bát.
Vương Thê Thủy nói: “Là mấy món ăn do ngự trù mới thay làm, e không hợp khẩu vị của con.”
Hắn ta tìm một lý do để che đi sơ hở, bởi hắn ta cũng không biết Hoàng đế bù nhìn này thích ăn gì.
Vụ Chân lắc đầu, bưng bát, nhét thức ăn vào miệng, nhét đầy đến khi không nuốt nổi nữa, cậu lại nép mình trốn ra sau bức bình phong. Vương Thê Thủy vừa bước tới, Vụ Chân lại định chui luôn xuống gầm giường.
Vương Thê Thủy không rõ mình đã để lộ sơ hở ở chỗ nào, đành nhẫn nại tìm hiểu.
Vụ Chân vất vả nhai nuốt do ban nãy đã nhét quá nhiều thức ăn.
Cậu nhắm nghiền mắt, nước mắt tuôn rơi.
Vương Thê Thủy giữ lấy cậu, nâng cằm cậu, nhìn hai má căng phồng của Vụ Chân trông giống hệt con sóc nhỏ mà hắn ta từng thấy hồi bé.
“Tại sao vừa ăn lại vừa khóc thế này?” Vương Thê Thủy khẽ lau nước mắt dưới mí mắt cậu, nhưng ánh mắt lại không rời nổi khỏi nốt ruồi son bé xíu nọ.
Vương Thê Thủy đưa tay mơn trớn, cố xóa đi chấm đỏ đáng thương kia, càng lau lại càng mạnh khiến Vụ Chân mở bừng mắt.
Có hơi đau, Vụ Chân chớp mắt một cái, giọt nước mắt vẫn còn vương trên lông mi cậu.
Vương Thê Thủy dừng động tác thô bạo, vì có lau thêm cũng chẳng thể sạch. Trên da vẫn còn chấm đỏ như máu nhỏ, rực rỡ đến chói mắt, yêu dị lại mang điều không lành.
Vụ Chân nuốt vội thức ăn còn sót, nói với phụ hoàng: “Có phải phụ hoàng không cần nữa?”
“Không chịu đút cho con ăn.”
Hóa ra là cử chỉ thân mật như gắp thức ăn vẫn chưa đủ thân mật nên mới để lộ sơ hở. Vương Thê Thủy chợt bật cười, còn nước mắt của Vụ Chân lại có xu hướng tuôn rơi.