Khi còn bọc trong tã lót, cậu vốn không thể chạy trốn, chỉ có thể òa khóc theo bản năng của thân xác trẻ thơ.
Cho tới khi có một người bế cậu lên, nói những lời mà Vụ Chân chẳng hiểu.
Cậu trông thấy ánh mắt người ấy nhìn mình, hoàn toàn khác với ánh mắt của những nhân viên thí nghiệm trước kia.
Ánh mắt ấy thật sự dừng lại trên người Vụ Chân, nhìn Vụ Chân, quan tâm đến chính con người của Vụ Chân.
Ở trong lòng người đó, Vụ Chân không còn là một vật thí nghiệm nữa.
Hệ thống dịch lại lời người ấy cho Vụ Chân: [Đừng sợ, con tên là Vụ Chân, ta là phụ thân của con, ta sẽ chăm sóc con.]
Vụ Chân vốn không có tên, cậu chỉ là một dãy mã số, chỉ là một sản phẩm lỗi trong phòng thí nghiệm
Vậy mà nay, đã có người trao cho cậu một cái tên.
Cho dù lúc ấy cậu còn chưa hiểu được, nhưng cậu sẽ học, học cho bằng được thứ ngôn ngữ ấy.
Cậu muốn biết, cái tên này rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Vụ Chân khẽ bật cười, nước mắt trẻ thơ chưa kịp chảy hết đã lăn xuống từ khóe mắt.
Diệp Chẩm Băng vuốt nhẹ đuôi mắt cậu, lau đi những giọt lệ ấy.
Diệp Chẩm Băng đã ở bên cậu suốt ba ngày ba đêm, lúc gắng gượng cho đến lúc cạn kiệt sức lực rồi thϊếp đi vì kiệt sức.
Vương Thê Thủy bước vào tẩm điện.
Hắn ta đến để thăm Chẩm Băng, cũng tiện xem tiểu Hoàng đế sắp chết ra sao.
Thấy sư huynh đang thϊếp đi bên cạnh giường bệnh, Vương Thê Thủy tốt bụng bế sư huynh đặt sang trường kỷ thoải mái hơn.
Còn bản thân hắn ta lại lần nữa bước đến bên giường vị Hoàng đế bù nhìn kia.
Hắn ta chỉ tò mò, muốn biết một Hoàng đế sắp chết và một thường dân sắp chết thì khác nhau ở chỗ nào.
Vương Thê Thủy ngồi xuống bên giường, lẳng lặng nhìn chăm chú.
Cho đến khi hàng mi của Hoàng đế bù nhìn khẽ run lên, dường như sắp tỉnh lại. Trong khoảnh khắc ấy, nhịp tim của Vương Thê Thủy chợt như hụt mất một nhịp.
Hắn ta nên rời đi, đây là chuyện của sư huynh.
Nhưng Vương Thê Thủy vẫn ngồi yên.
Cho đến khi Vụ Chân mở mắt, giọng khàn đặc, không còn dễ nghe, khẽ lẩm bẩm: “Phụ hoàng.”
Vụ Chân gắng sức chống người ngồi dậy, nước mắt tuôn trào như suối, giống như một chú chim nhỏ nhào thẳng vào lòng Vương Thê Thủy: “Phụ hoàng, con nhớ người lắm.”
Vụ Chân sốt đến thần trí mê loạn, ký ức hỗn loạn, trong đầu chỉ còn vương lại hình ảnh có một người từng bế cậu.
Cậu tưởng rằng người trước mặt chính là người từng hứa sẽ chăm sóc cậu trong ký ức.
Bóng người xa xôi mờ nhạt ấy lại một lần nữa quay về lại bên cậu.
Khuôn mặt vô định kia được cậu gán vào người này.
Ngón tay Vụ Chân lưu luyến mơn man khuôn mặt người trước mặt, sờ lên hàng mi, xương hốc mắt, sống mũi, đôi môi. Vụ Chân muốn đôi tay này cũng phải ghi nhớ rõ dung mạo của người ấy.
Vụ Chân nói: “Con vừa gặp một cơn ác mộng, con mơ thấy phụ hoàng rời đi.”
“Phụ hoàng.” Vụ Chân cười: “Con bắt được người rồi.”Vương Thê Thủy ngồi bất động, tựa như một pho tượng thần đã mục nát.
Tiểu Hoàng đế kia không chết trên nền tuyết, nhưng đã bị cơn sốt thiêu đốt đến loạn thần trí, chẳng còn phân biệt được đâu là người thân đâu là kẻ thù. Cậu nhận giặc làm cha.
Có nên vạch trần cậu không? Kết thúc trò hề đáng thương này.
Vương Thê Thủy chợt nở một nụ cười nhạt.
Hắn ta vòng tay ôm lấy Vụ Chân. Vạch trần một sự thật hiển nhiên thì quá dễ, nhưng che giấu một lời nói dối mà thiên hạ ai cũng biết mới là chuyện khó khăn.
Mà Vương Thê Thủy lại thích những điều đầy thử thách.