Không Vọng nhặt lấy những mảnh vỡ của hai pho tượng đất, tưới nước lên đó, trong một trận mưa phùn, hắn đã nặn một pho tượng đất lớn hơn tặng cho Vụ Chân.
Không Vọng nói, cho dù bị đập vỡ bao nhiêu lần, chỉ cần mưa xuân trở lại, chúng đều có thể hồi sinh.
Vụ Chân từ hành lang đi tới, đội cơn mưa phùn, đón lấy pho tượng đất trong tay Không Vọng.
“Nhưng chỉ có một pho này thôi.” Vụ Chân ngẫm nghĩ chốc lát, rồi lại bật cười: “Một pho tượng cũng được, đập vỡ rồi thì của ta, của huynh đều vỡ cả.”
Vụ Chân nhỏ bé khi ấy chỉ nghĩ, không có gì thì sẽ không cô đơn, Không Vọng có mà cậu không có, cậu thà không cần.
Mà nay, mạng sống Không Vọng đang có, Vụ Chân sẽ không bao giờ có được.
Vụ Chân sợ nhất là cô độc, Diệp Chẩm Băng không rơi giọt lệ nào, nhưng hắn đã hạ quyết tâm đập vỡ tất cả.
Hắn ôm Vụ Chân một cách vô vọng, ra lệnh cho Thái y đi cùng hắn hạ thuốc thật mạnh.
Nếu có bất kỳ nguy hiểm nào, Nhϊếp Chính Vương Diệp Chẩm Băng sẽ tự mình gánh chịu hết thảy.
Hắn thà để sử sách ghi rằng chính Diệp Chẩm Băng đã hại chết Hoàng đế Lâm Vụ Chân của Đại Chiêu, còn hơn để thiên hạ nghĩ hắn và cậu không hề dính dáng gì.
Cứ để hậu thế cho rằng, hắn với cậu là kẻ thù không đội trời chung.
“Nếu Bệ hạ sống sót, vàng bạc châu báu, quyền cao chức trọng, tất thảy ta đều cho người. Một cơ hội không vốn mà lãi muôn phần, tới thử xem.”
Khi đút thuốc cho Vụ Chân, Diệp Chẩm Băng cuối cùng cũng rơi nước mắt.
Vương Thê Thủy nhìn sư huynh mình rơi lệ, bất giác cảm thấy có vài phần mới mẻ.
Hắn ta lặng lẳng quan sát sư huynh của mình, ánh mắt hắn dõi theo ánh mắt của sư huynh, cùng dừng lại ở nơi vị Hoàng đế bù nhìn kia.
Dưới mắt phải của Hoàng đế bù nhìn Lâm Vụ Chân có một nốt ruồi son, như thể trước khi chào đời, Thần Phật đã nhỏ một giọt máu xuống ngay dưới mắt cậu.
Vương Thê Thủy đâu phải lần đầu tiên phát hiện vị Hoàng đế bù nhìn này có một gương mặt quá mức không giống Hoàng đế.
Cho dù cậu đã ngự trên ngôi cao, cho dù trăm quan quỳ lạy, cậu vẫn chẳng giống một bậc Đế vương chút nào.
Chuyện Tiên hoàng nuông chiều nhi tử độc nhất, thiên hạ Đại Chiêu không người dân nào là không biết.
Tiên hoàng mất, nhi tử độc nhất của người vẫn như một đứa trẻ, mãi chẳng trưởng thành mang bóng dáng của một bậc Đế vương, nên chỉ có khoác lên mình cái danh nghĩa Hoàng đế.
Phương giả, loan giả, mặc người xâu xé.
Vụ Chân nằm trên giường, trong cơn mê man vô tận, quá khứ như hơi nước bốc lên, sôi sục khiến toàn thân cậu khô cạn bỏng rát, mà trong cơn mộng tựa sương mù ấy, lại hiện ra một bóng người xa xăm.
Cậu không nhìn rõ gương mặt người đó.
Vụ Chân khẽ lẩm bẩm gọi phụ hoàng.
Khi vừa đến thế gian này, Vụ Chân giống hệt một con mèo nhỏ sợ hãi, đối với với thế giới xa lạ, với ngôn ngữ chẳng thể hiểu nổi, cậu chỉ muốn lẩn trốn.