Vương Thê Thủy hiếm hoi mới lại trông thấy bóng dáng mẫu thân mình trong ký ức, mẫu thân mềm oặt nằm đó, vô vọng chết đi.
Chết không đúng lúc.
Vương Thê Thủy chậm rãi bước tới gần, cúi đầu nhìn Vụ Chân đang ngã gục.
Vụ Chân không ngẩng đầu, cũng chẳng buồn nhìn xem ai vừa bước đến trước mặt mình.
Gió tuyết càng lúc càng lớn, Vụ Chân lẽ ra nên về nhà rồi.
Nhưng Vương Thê Thủy lại bế cậu lên.
Đêm ấy, Vụ Chân sốt mơ màng, miệng lẩm bẩm gọi phụ thân không ngớt, nắm chặt tay Vương Thê Thủy bên cạnh không chịu buông.
Vương Thê Thủy nổi giận trách mắng đám thái giám hầu hạ, sai người lôi xuống đánh trượng.
Giữa tiếng kêu thảm thiết của bọn thái giám, Vương Thê Thủy lặng lẽ nhìn Vụ Chân.
Đây mới là lần thứ hai bọn họ gặp nhau.
Lần đầu tiên, ở đại lễ đăng cơ, chỉ là nhìn từ xa, không gần cũng không xa.
Lần thứ hai, lại gần đến thế này.
Hoàng đế lâm bệnh nặng, việc nghị triều vẫn luôn do Nhϊếp Chính Vương đảm đương thay. Vụ Chân chỉ như một chú chim bị nhốt trong chốn thâm cung này.
Đợi đến ngày Nhϊếp Chính Vương gϊếŧ cậu, gánh hết tội danh từng ra tay sát hại hai đời Đế vương, Vương Thê Thủy sẽ thuận thế bước lên nắm quyền.
Còn Chẩm Băng, khi đại nghiệp đã thành cũng sẽ lui về, Vương Thê Thủy sẽ đối xử tốt với hắn.
Thái y quỳ một bên, mặt mày ủ ê, không ngừng bẩm báo rằng long thể Bệ hạ rất nguy kịch, vốn dĩ đang mắc bệnh, giờ lại thêm… có lẽ, có lẽ…
Có lẽ sắp chết rồi. Vương Thê Thủy thay Thái y nói nốt lời còn dang dở.
Vậy là cứ thế chết sao?
Không cần ai ép cậu uống rượu độc, sinh mệnh của Đế vương hóa ra cũng yếu ớt đến vậy.
Vương Thê Thủy từng thấy đủ những thân thể tan nát, chân tay đứt lìa trên chiến trường, những cái chết ấy là điều không cách nào tránh khỏi. Nhưng Hoàng đế bù nhìn trước mặt, thân thể còn nguyên vẹn, không thiếu con mắt nào, vậy mà lại sắp chết, ngay trong năm đầu tiên sau khi đăng cơ, chỉ là một con rối thoi thóp, sốt đến mê loạn.
Có lẽ sẽ chết vào lúc trời sáng.
Khi ấy, sư huynh của hắn ta sẽ bớt đi một tội danh. Cái chết của Tân Đế vương rồi cũng sẽ trở thành một vụ án không có đầu mối.
Không ai tin cậu thật sự chết vì bệnh.
Trong lòng Vương Thê Thủy cũng thoáng qua chút tiếc nuối.
Nhϊếp Chính Vương Diệp Chẩm Băng chạy tới hoàng cung, nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của Hoàng thượng thì sững sờ.
Trong lòng Nhϊếp Chính Vương, hắn và Bệ hạ vốn phải dây dưa với nhau thật lâu, cho đến khi chẳng còn tách bạch được ai là ai, thù hận và tình yêu cuộn lại thành một mớ, giống như trò chơi thời niên thiếu với vị Hoàng đế còn thơ dại. Khi ấy, trong đất bùn được tưới nước của Ngự Hoa Viên, bọn họ từng nặn hai pho tượng đất, sau khi phơi khô đã bất cẩn làm vỡ tan tành trong lúc vui đùa.
Hắn không chịu nổi khi thấy Vụ Chân hồi nhỏ buồn bã, bèn đập vỡ luôn cả tượng đất của mình.