Khắp thiên hạ Đại Chiêu, không ai dám chống lại mệnh lệnh của Đại tướng quân, chỉ có Nhϊếp chính vương là ngoại lệ.
Lẽ ra Vụ Chân đã phải uống rượu độc mà chết, nhưng Nhϊếp chính vương Diệp Chẩm Băng lại tự ý thay bằng rượu thuốc.
Một phen hú vía.
Nhưng Vụ Chân không vui.
Hệ thống 133 an ủi Vụ Chân: [Là Hoàng đế bù nhìn thì sớm muộn gì cũng phải chết, lần sau sẽ là rượu độc thật đấy, ký chủ không phải lo.]
Vụ Chân cụp mắt xuống, dưới mắt phải có một nốt ruồi nhỏ như giọt lệ máu.
Theo kịch bản, Vụ Chân bị ép uống rượu độc, chịu đau đớn suốt ba ngày ba đêm rồi chết.
Vụ Chân không vội, chỉ là không thể không nghĩ đến, đau đớn suốt ba ngày ba đêm thì sẽ đau đến mức nào.
Ban đầu cậu không có tên, chỉ có một dãy số, chỉ là một phế phẩm trong phòng thí nghiệm, trong lúc đang đứng bên lò thiêu chờ tiêu hủy thì hệ thống đã ràng buộc với cậu.
Hệ thống nói, thay vì lao vào ngọn lửa, chi bằng đi dạo khắp thế gian cùng nó.
[Cậu chưa từng bước ra khỏi phòng thí nghiệm, sinh ra và chết đi trong một không gian chật hẹp như l*иg giam. Các nhà nghiên cứu không ôm cậu, không nói chuyện, không làm bạn, chỉ để lại những mũi kim lạnh lẽo.]
[Cậu thật sự không muốn đi ra ngoài nhìn xem, nhìn thế giới bên ngoài, nhìn loài người, nhìn những con chim bay sao...]
[Chỉ có thiêu thân mới lao vào lửa, cậu muốn làm thiêu thân, hay làm chim bay?]
Phế phẩm không hiểu, không hiểu lời nó nói, không hiểu thiêu thân và chim bay, chỉ biết mình nên bước vào ngọn lửa, kết thúc số phận một phế phẩm.
Cậu từng can đảm.
Nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào ngọn lửa, không hiểu sao, cậu lại nhớ đến cảm giác của kính thủy tinh.
Cậu quen với cái lạnh của kính.
Phòng kính nơi cậu ở rất nhỏ, cậu thường chạm vào nó. Không ai ôm cậu, cậu chủ động ôm kính.
Lạnh lẽo.
Ngọn lửa này thì quá nóng.
Nóng rát.
Cậu không quen.
Vì vậy cậu nói: “Được.”
Cậu bập bẹ nói: “Nhìn, ra ngoài nhìn xem.”
Cậu trở thành ký chủ của hệ thống, trở thành pháo hôi lấp đầy lỗ hổng. Trong những kẽ hở của nhiệm vụ, cậu có được một cái tên, có được không gian rộng lớn hơn, có người để nói chuyện, hiểu được ý nghĩa của thiêu thân lao vào lửa, cũng bắt đầu yêu thích việc nhìn những con chim bay.
Sau khi Nhϊếp chính vương rời đi, Vụ Chân mệt mỏi đứng dậy, không nhịn được ho vài tiếng, khóe môi rỉ máu, cậu tiện tay lau đi.
Vụ Chân bệnh tật triền miên, rất hiếm khi uống rượu, thứ rượu lúc nãy vào miệng, Vụ Chân thấy lạ, giờ đây miệng đầy mùi tanh của máu, ngược lại khiến cậu thấy yên tâm.
Cậu chậm rãi bước ra khỏi tẩm điện, đứng trên hành lang, dựa vào cột trụ, nhìn bóng trắng dần khuất xa.
Cậu nói thầm với hệ thống trong đầu: [Ta không vội. Chỉ cảm thấy ly rượu ấy không ngon.]
Cậu hơi choáng váng: [Ta không thích rượu, khiến giác quan tê dại, mơ hồ, không thích.]