Lâm Chi Lan đeo cặp sách trên vai, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, bà ngoại cô đang trong bếp nấu bữa sáng. Lâm Chi Lan đặt cặp sách lên ghế, bước đến phụ bà.
Cô mở vòi nước, rửa sạch củ cải non đang cầm, dòng nước lạnh lẽo xối xuống da thịt, bất giác làm cô rùng mình.
Đây là ngày thứ ba Lâm Chi Lan xuyên đến thế giới này, vẫn cần thời gian để thích nghi với thân xác mới cũng như những ký ức hỗn loạn của nguyên chủ.
Cô đến từ hành tinh Bạch Thuỷ Mặt Trời, là một Linh thể bất tử tồn tại dưới hình dạng mờ ảo như sương mù, cô có thể nhìn thấy mọi thứ trong vũ trụ rộng lớn, nghe thấy tất cả âm thanh xung quanh, và cảm nhận được từng suy nghĩ, niềm vui, du͙© vọиɠ, oán hận của mọi sinh vật trên đời.
Mỗi một Linh thể được sinh ra đều có trọng trách cần phải thực hiện, cũng có thể nói đó là công việc giúp họ tồn tại, gắn liền với con người và quỷ thần. Linh thể không đại diện cho thiện ác, Linh thể là đại diện cho sự sống của mọi thứ, là ánh sáng soi rọi của mỗi một linh hồn lang thang.
Khi sự oán hận đã trở nên to lớn, trở thành chấp niệm không thể buông bỏ, những linh hồn đã chết ấy sẽ không thể yên lòng tan biến khỏi vũ trụ, họ sẽ lang thang khắp nơi, gieo rắc nỗi sợ cho người khác.
Công việc của Linh thể là giúp họ thay đổi quá khứ, sửa lại tương lai.
Chỉ cần giúp những linh hồn ấy thực hiện ước nguyện thì tất cả oán hận trước đó của họ đều sẽ tan biến, linh hồn đã chết ấy cũng tự khắc tan vào cõi hư không, nhẹ nhàng buông bỏ mọi thứ trong quá khứ, kết thúc trong vòng lặp không thấy điểm cuối.
Lâm Chi Lan là một linh hồn chết. Oán hận của cô ấy rất lớn, liên quan đến một chữ “tình”. Linh thể đã tiếp nhận sửa chữa, giúp cô ấy thực hiện nguyện vọng của mình.
Lâm Chi Lan là một nữ sinh mười tám tuổi, ba mẹ đã ly hôn, cô ấy sống với bà ngoại từ nhỏ, điều kiện trong nhà chỉ có thể xem là tạm ổn.
Nhà ngoại cô ấy có một ngôi đền nhỏ đã truyền lại nhiều đời, họ thờ cúng những vị thần trong điển tích xưa, với với tên tuổi đã có từ rất lâu, người đến viếng đền không ít, cũng có xem là một địa danh nổi tiếng trong huyện.
Lâm Chi Lan được mọi người ở đây gọi là viên ngọc của đền, cô gái được nuôi dưỡng trong ngôi đền cổ, có một người bà hiền hậu là Cô Nữ[1] thành kính với các vị thần xưa. Hình ảnh của Lâm Chi Lan gắn liền với sự thiêng liêng, thuần khiết, thanh bạch. Nhưng vào năm mười tám tuổi, cô ấy lại sa ngã vào vũng bùn nhơ nhuốc, tự huỷ hoại cái gọi là thanh bạch trên người mình, từ ấy không thể quay đầu.
Linh hồn của Lâm Chi Lan chỉ có duy nhất một ước muốn với Linh thể.
Một đời thanh bạch liêm khiết, giữ được đạo hiếu, có được tình yêu của người cô ấy muốn.
Chú thích:
[1] Cô Nữ - Người con gái giữ đền, phải ăn chay trường, nuôi tóc dài, họ nhận việc sửa chữa, lau rửa các bức tượng thần phật trong đền. (Hư cấu)