Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Kết Hôn Với Sếp Hoắc, Mị Bung Lụa Rồi!

Chương 9

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nước sâu khó lường, hổ chết vẫn còn oai. Dù bị giam lỏng trong viện, nhưng sự sắc bén và tàn nhẫn trong tính cách của Hoắc Kính Đình vẫn khiến đám người hầu run sợ.

Anh đưa tay ra, gọi cô:

“Kiều Kiều, lại đây.”

Lục Kiều lập tức bước đến bên anh. Hoắc Kính Đình nắm lấy tay cô, giọng nhẹ nhàng:

“Em bị ức hϊếp rồi đúng không?”

“Không có. Nhưng mà bọn họ…”

“Có anh ở đây.”

Hoắc Kính Đình vỗ nhẹ tay Lục Kiều để trấn an, rồi kéo cô lại gần, đặt bên cạnh mình.

“Chú Lý, chú làm việc cả đời ở nhà họ Hoắc, chẳng lẽ không biết phép tắc là gì sao? Một người hầu mà dám ăn nói như vậy với chủ nhân à? Biệt viện này do chú quản lý, mà lại để một người làm hạ độc chủ. Đây là sơ suất nghiêm trọng trong công việc của chú. Vậy mà chú còn dám lớn tiếng uy hϊếp cả bà chủ? Ai cho chú lá gan đó? Cút khỏi đây ngay! Biệt viện này không cần người làm nào không biết tôn trọng chủ!”

“Cậu cả...”

Chú Lý bối rối, lắp bắp định nói gì đó.

“Nhân tiện, tôi cũng muốn nói cho tất cả biết. Lục Kiều là vợ tôi. Ai dám nói lời bất kính với cô ấy, thì cũng cút khỏi nơi này cho tôi! Con dâu trưởng của nhà họ Hoắc, không phải để cho mấy người bàn ra tán vào!”

Lời lẽ nghiêm nghị của Hoắc Kính Đình khiến không ai dám lên tiếng. Tất cả người làm đều cúi đầu im lặng.

“Chúng ta về phòng thôi.”

“Phải báo cảnh sát xử lý chị Tuệ!”

Lục Kiều không quên nhắc nhở anh.

“Anh mệt rồi. Về trước đã.”

Hoắc Kính Đình bóp nhẹ tay cô, ngụ ý rõ ràng.

Lục Kiều hiểu anh đang có toan tính khác, nên không nói thêm, im lặng đẩy xe lăn đưa anh trở về phòng ngủ.

***

“Là vật gì?”

Sau khi cánh cửa khép lại, trong phòng chỉ còn hai người. Lúc này, Hoắc Kính Đình mới lên tiếng hỏi.

Lục Kiều đặt chai thuốc vào tay anh.

“Diazepam. Em không biết nó dùng để làm gì, phải tìm hiểu thêm.”

Vừa dứt lời, cô xoay người đi lấy điện thoại.

“Thuốc an thần. Dùng cho người mắc bệnh thần kinh, trầm cảm, có tác dụng gây buồn ngủ.”

Hoắc Kính Đình nói trước khi cô kịp tra cứu. Giọng anh trầm ổn, bình tĩnh đến lạnh lẽo.

Anh khẽ lắc đầu, thở dài.

“Khó trách thời gian gần đây, mỗi lần ăn xong tôi đều thấy buồn ngủ. Cứ tưởng do thời tiết lạnh khiến mình lười biếng, hóa ra có người âm thầm ra tay với đồ ăn.”

Anh đã sớm nghi ngờ, chỉ là chưa có bằng chứng rõ ràng. Đến hôm nay, mọi chuyện đã được chứng thực.

Lục Kiều lắc đầu. Cô thấy rõ sự hiểm độc trong lòng người nơi nhà giàu này. Mới bước vào chưa đầy một ngày, đã vạch trần được một trò bẩn thỉu đến vậy.

“Em không nhìn thấy ai đứng sau, chỉ nghe chị Tuệ nói chuyện với ông cụ Hai. Ông ta bảo không được tiếp xúc với người ngoài, không được ra khỏi cửa, không được chạm vào TV, máy tính, điện thoại hay báo chí. Họ muốn giam lỏng anh tại đây.”

“Dùng ăn ngon mặc đẹp để nuôi dưỡng tôi thành một kẻ vô dụng.”

“Vậy nếu anh đã biết, sao không đưa chị Tuệ đến đồn cảnh sát?”

“Có đưa đi thì cũng chẳng khác nào thả hổ về rừng.”

Lục Kiều nghe xong liền hiểu ra.

“Anh muốn nhổ tận gốc?”

Dù Hoắc Kính Đình đang bị giam trong viện, dù đôi mắt không còn nhìn rõ, chân cũng bất tiện, nhưng đầu óc anh chưa từng mờ mịt. Sự sắc bén và nhẫn tâm vẫn còn nguyên vẹn.

Hoắc Kính Đình bật cười khẽ, hừ một tiếng rồi nói:

“Tôi đã sống ở đây một năm. Vì danh lợi cá nhân, để ‘chăm sóc tốt cho tôi’, người thân của tôi đã gửi tới tận hai mươi người.”

“Anh là Hoàng Thượng chắc?”

Lục Kiều sững người. Gì mà ghê vậy, chỉ để phục vụ một mình anh mà cần nhiều người đến thế sao?

Câu nói của cô khiến Hoắc Kính Đình bật cười thật sự. Thỉnh thoảng, nhóc con này lại có những câu thẳng như ruột ngựa, nghe xong vừa buồn cười vừa thú vị.

“Với tình trạng thể chất hiện giờ, tôi đúng là chẳng thể làm gì nhiều.”

“Phái người tới để canh chừng anh, không phải để chăm sóc. Ra ngoài không được, muốn xoay mình cũng khó.”

Lục Kiều nhìn ra được, trong đám người hầu đông đúc kia, không có ai là người Hoắc Kính Đình thật sự tin tưởng. Tất cả đều giống như tay mắt giám sát.

“Tôi hiểu ý em rồi. Nếu tôi đưa chị Tuệ đến đồn cảnh sát, cũng chỉ là giải quyết phần ngọn. Họ vẫn có thể tiếp tục đưa người khác vào. Cho nên, nhổ tận gốc vẫn là cách tốt nhất.”

Lục Kiều gật đầu, đã hiểu rõ chiến lược của anh.

Cô ngồi khoanh chân trên giường, chống cằm, hàng lông mi khẽ nhíu.

“Có cách nào bắt sạch một lần không? Có cách nào dọn hết lũ đó không?”

Hoắc Kính Đình bình thản tựa vào xe lăn, khoé môi cong lên đầy ẩn ý.

“Tôi là người mù, không nhìn thấy gì, không thể lập kế hoạch. Bị nhốt trong ‘nhà tù’ này, bất lực hoàn toàn. Phải có một bà chủ lớn bản lĩnh mới cứu nổi tôi.”

Anh nhún vai, cố tình đẩy gánh nặng sang phía cô, như thể đang nói: đừng mong gì ở tôi, tôi vô dụng rồi.

“Bà xã, em nói sẽ bảo vệ và giúp tôi. Vậy cho tôi xem thử xem, vợ của tôi lợi hại đến mức nào nhé!”
« Chương TrướcChương Tiếp »