Chương 8

Trên danh nghĩa, Hoắc Kính Đình là cậu cả, là chủ nhân của biệt viện này. Thế nhưng những người làm do Nhị gia và Tam gia sắp xếp vào, lại chẳng ai thực sự quan tâm hay chăm sóc tử tế cho anh.

Đối phó với một người mù quả thật quá dễ.

Lục Kiều quan sát chặt chẽ từng động tác của chị Tuệ. Nếu chị ta nhổ nước bọt vào canh, thả đất, hay thậm chí là vứt tàn thuốc vào, cô sẽ có cớ để ra tay răn đe, gϊếŧ gà dọa khỉ.

Chị Tuệ bưng bát cháo gà rời khỏi nhà bếp, rồi vòng qua ba dãy viện. Khi băng qua hành lang, thấy xung quanh không có ai, chị ta liền dừng lại, nhanh chóng đặt bát cháo xuống.

Từ trong túi, chị ta rút ra một lọ thuốc nhỏ màu trắng.

Lục Kiều nấp sau hòn non bộ, nhìn thấy mọi thứ rất rõ.

Chị Tuệ mở nắp, lấy ra hai viên thuốc màu trắng rồi thả vào trong cháo. Tay khuấy mạnh, khuôn mặt lộ rõ vẻ hả hê và độc ác.

“Tôi cho cậu uống này. Hừ.”

Vừa nói, chị ta vừa nhổ một ngụm nước bọt vào bát cháo gà.

Đồng tử Lục Kiều co rút dữ dội. Ngay lúc ấy, cô sực nhớ đến những lời Hoắc Kính Đình từng nói – rằng sau khi ăn xong thì thấy mệt rã rời.

Cơn giận bùng lên trong l*иg ngực. Cô không nhịn được nữa, lập tức xông ra khỏi chỗ nấp.

Chị Tuệ vừa mới bưng bát cháo lên thì thấy Lục Kiều đang sải bước đi về phía mình. Chị ta vội cười giả lả:

“Mợ cả chắc chờ sốt ruột rồi. Tôi lập tức mang cháo qua ngay đây.”

Lục Kiều không nói không rằng, tăng tốc, lao thẳng đến trước mặt chị Tuệ, giật mạnh chiếc khay khỏi tay chị ta.

“Ngài cẩn thận không bỏng. Cái này để tôi làm là được.”

Chị Tuệ còn chưa kịp phản ứng thì Lục Kiều đã vung tay, ném phăng chiếc khay qua một bên. Ngay sau đó, cô xoay người, thẳng tay tát mạnh vào mặt chị Tuệ.

Chị Tuệ không kịp phòng bị, trúng cú tát bất ngờ, cả người lảo đảo suýt ngã.

“Cô...”

Chị ta vừa mở miệng nói được một chữ, thì Lục Kiều đã bước thêm một bước, tay trái tiếp tục tát thêm một cái nữa.

Lần này, sức lực còn mạnh hơn trước, khiến chị Tuệ ngã thẳng xuống đất.

Lục Kiều giận đến mức nghiến răng, giơ chân đạp thẳng vào ngực chị ta, không cho nhúc nhích.

“Chị đã bỏ cái gì vào bát cháo của anh ấy?”

Cô gào lên, tức giận đến mức không còn giữ nổi vẻ bình tĩnh như thường ngày.

Lục Kiều cúi người, nhanh chóng lục túi chị ta, lôi ra một lọ thuốc. Trên nhãn dán có dòng chữ rõ ràng: Diazepam.

“Thứ này là cái gì?”

Lục Kiều giơ lọ thuốc lên trước mặt chị Tuệ.

Chị Tuệ lập tức lộ rõ vẻ hoảng loạn, liên tục xua tay.

“Cái này… cái này là vitamin! Là vitamin mà! Là thứ rất tốt cho sức khỏe của cậu cả!”

Lục Kiều không rõ chính xác công dụng của loại thuốc này. Nhưng điều đó không quan trọng. Cô nhét lọ thuốc trở lại túi mình, rồi bưng lấy bát cháo gà.

“Đã là thứ tốt như vậy, thì chị thử trước đi!”

Dứt lời, cô siết chặt cằm chị Tuệ, mạnh tay đổ cả bát cháo vào miệng chị ta.

Chị Tuệ vùng vẫy, kêu lên thảm thiết, quay đầu qua trái rồi qua phải. Nhưng chị ta không ngờ Lục Kiều lại mạnh đến thế. Dù giãy giụa thế nào, bát cháo vẫn cứ bị đổ vào miệng, không kịp ngăn cản.

Cháo tràn ra khắp mặt, ướt đẫm cả phần áo phía trước, gần nửa bát bị đổ lên người.

Tiếng la hét hỗn loạn vang dậy khiến nhiều người hầu chạy tới. Cảnh tượng họ nhìn thấy là mợ cả – người mới bước chân vào nhà chưa đầy hai tiếng – đang tát chị Tuệ tới tấp.

“Mợ cả! Có chuyện gì vậy? Mau buông cô ấy ra! Nếu cô ấy có sai, cứ để tôi xử lý!”

Chú quản gia Lý vội vã chạy đến, cố gắng kéo Lục Kiều ra.

Lục Kiều lập tức xoay người, ném thẳng chiếc bát không xuống ngay chân ông.

Tiếng bát vỡ vang lên chát chúa, khiến toàn bộ người hầu đều sững sờ.

“Ông muốn xử lý sao? Ông xử lý được không? Chị ta bỏ thuốc vào bát canh cho Hoắc Kính Đình! Ông định xử lý thế nào?”

“Cô ấy làm sao dám làm chuyện đó? Có khi nào cô nhìn nhầm rồi không?”

“Tôi có nhìn nhầm hay không cũng chẳng sao. Báo cảnh sát đi! Lập tức gọi cảnh sát!”

Chú Lý mỉm cười, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ, không hề có ý định nhúc nhích.

“Mợ cả, nhà họ Hoắc không phải là gia đình bình thường. Chỉ một chút chuyện nhỏ cũng có thể bị phóng viên đưa lên mặt báo. Nếu báo cảnh sát chuyện này, rất có thể sẽ làm chao đảo giá cổ phiếu, ảnh hưởng đến danh tiếng của công ty và uy tín của gia tộc. Tội danh này, cô gánh nổi không? Có một số việc, chi bằng nhắm một mắt mở một mắt thì hơn.”

Lời nói nghe có vẻ ôn hòa, nhưng thực chất lại là sự đe dọa rõ ràng.

“Vợ tôi cần ông dạy bảo sao?”

Một giọng nói trầm ổn, uy nghiêm vang lên từ phía sau đám đông.

Lục Kiều quay đầu lại, liền thấy Hoắc Kính Đình đang ngồi trên xe lăn, không biết đã xuất hiện từ lúc nào.

Anh bình tĩnh, lạnh lùng, khí chất nghiêm nghị. Dù đôi mắt có phần lờ đờ, nhưng khí thế vương giả thì vẫn còn nguyên.