Chương 6

Cô gái này có thân hình gầy gò, nghe nói mới hai mươi hai tuổi, kém Hoắc Kính Đình đến mười tuổi. Xuất thân bình thường, không có gia thế làm chỗ dựa. Dung mạo thanh tú, nhưng bộ quần áo đang mặc chắc chưa tới hai trăm tệ. Thật sự chẳng có điểm nào nổi bật.

Mợ ba bĩu môi, hậm hực rõ rệt, không giấu nổi sự khó chịu với Lục Kiều.

Cô ta lấy từ trong túi ra một chiếc hộp, tiện tay quăng thẳng lên bàn.

“Tặng cô quà gặp mặt. Thế thôi, tôi đi trước đây, còn một ván bài đang chờ. Bữa tối nhà tôi có việc, không tham gia đâu.”

Chiếc hộp nhỏ bị ném lên bàn, trên mặt hộp còn in rõ dòng chữ “Quà tặng”.

Thứ gọi là quà gặp mặt ấy thật ra chỉ là món đồ tặng kèm khi cô ta mua sắm, chẳng có chút thành ý nào.

“Này!”

Lục Kiều cầm hộp lên, gọi giật mợ ba lại.

Mợ ba vừa quay người, chiếc hộp đã bị Lục Kiều ném thẳng vào người.

“Cô lấy thứ này làm quà, nhưng nhà chúng tôi không nhận rác.”

Mặt mợ ba đỏ bừng, vẻ hung dữ lộ rõ, lớp phấn trên mặt cũng vì tức giận mà bong tróc.

“Không biết điều!”

Cô ta hậm hực giậm chân, không thèm liếc Lục Kiều lấy một cái, xách túi Hermes rời đi.

Lục Kiều sắc mặt thản nhiên, quay sang nhìn mợ hai.

Dù suýt chút nữa cô và mợ ba lao vào nhau, mợ hai vẫn giữ nguyên nụ cười trên mặt như thể đã dán chặt vào da thịt.

Mợ hai mỉm cười nhẹ nhàng:

“Chị dâu à, em dâu ba không hiểu chuyện, chị đừng chấp nhé. Đã bước chân vào nhà họ Hoắc rồi thì tất cả chúng ta đều là người một nhà. Sau này nếu có chuyện gì khó xử, chị cứ gọi cho em. Em lớn hơn chị vài tuổi, cũng vào cửa sớm hơn, có thể chia sẻ chút kinh nghiệm.”

Lục Kiều khẽ nhếch môi, nở nụ cười nửa miệng:

“Cảm ơn.”

“Chị dâu khách sáo quá rồi. Có lẽ chị vẫn chưa quen với sự thay đổi đột ngột của môi trường. Trong khu nhà giàu như thế này, có rất nhiều phép tắc và quy củ. Nếu có chỗ nào chưa rõ, em sẽ nhờ trợ lý hỗ trợ chị.”

Lục Kiều cười nhạt. Câu nói tưởng như quan tâm ấy, nếu không nghe kỹ sẽ không nhận ra ẩn ý mỉa mai trong từng chữ.

“Tôi không quan tâm quy củ trước đây ra sao. Hôm nay tôi đã bước chân vào đây thì từ nay quy định trong nhà này sẽ do tôi đặt ra.”

Câu nói này khiến cả gian phòng thoáng chốc như ngừng thở.

Quả là một lời tuyên bố đầy ngạo nghễ.

Không cần ai nói kiểu như “chân lấm tay bùn không bước nổi vào sảnh lớn nhà giàu”. Giờ cô đã là bà chủ, lời cô nói có giá trị. Cô đến không phải để uốn mình theo quy củ cũ, mà là để thay đổi chúng.

Nụ cười của mợ hai thoáng cứng lại, có phần lúng túng.

Nhưng đúng là người từng trải. Cô ta vuốt lại tóc, rồi nhanh chóng lấy lại nụ cười điềm đạm:

“Đúng thế, thái độ và cách nghĩ của chị dâu thật đặc biệt. Quả nhiên là người được lão bà chủ chọn kỹ càng. Em thật sự rất muốn trò chuyện thêm, nhưng tiếc là tối nay phải dự tiệc cùng chồng.”

Giọng mợ hai nghe ra vẻ khách sáo hơn hẳn.

“Vốn dĩ bà chủ đã dặn tối nay cả nhà cùng ăn cơm. Không tổ chức hôn lễ đã là thiệt thòi cho chị với anh hai rồi. Nhưng biết sao được, việc làm ăn của nhà họ Hoắc giờ bận rộn quá, đâu đâu cũng cần chồng em ra ngoài xã giao, mà đúng lúc lại trùng với bữa tiệc kinh doanh rất quan trọng.”

Mợ hai vừa nói, vừa lấy từ trong túi ra một chiếc hộp. Bên trong là món trang sức bằng hồng ngọc, đưa cho Lục Kiều.

“Chồng em thấy có lỗi với anh hai và chị dâu nên bảo em mang chút quà, chúc hai người trăm năm hòa thuận, tân hôn vui vẻ.”

Cô ta nhìn đồng hồ, lại mỉm cười xin lỗi:

“Đợi xong đợt này, vợ chồng em sẽ mời hai người một bữa nhé. Giờ không kịp nữa rồi, em xin phép đi trước.”

Trước khi đi, mợ hai vẫn không quên cười xã giao:

“Sau này có thời gian, em sẽ dẫn chị đi mua sắm. Chúng ta cùng sống hòa thuận, vui vẻ nhé.”

Vỗ nhẹ tay Lục Kiều một cái, rồi quay người rời đi. Quản gia Lý đã chờ sẵn ngoài đại sảnh để tiễn khách.

Lục Kiều làm bộ định tiễn, nhưng mợ hai vội đưa tay ngăn lại:

“Chị dâu đừng tiễn em, sức khỏe của anh hai còn yếu, chị nên về chăm sóc anh ấy. Em tới đây thường xuyên, không cần khách sáo đâu.”

So với mợ ba, mợ hai quả thật khéo léo hơn hẳn. Lịch sự, chu đáo, lời nói mềm mỏng, không để lộ thái độ khinh người nhưng ẩn sau lại đầy ý nhắc nhở và dè chừng.

Lục Kiều đứng ở cửa phòng khách lớn, dõi mắt theo bóng lưng mợ hai và chú Lý rẽ vào lối đi dẫn đến viện thứ hai.

Hình như chú Lý đang trò chuyện gì đó với mợ hai. Ông hơi nghiêng đầu, miệng mấp máy, nhưng đứng xa quá nên Lục Kiều không nghe thấy.

Mợ hai giả vờ vô tình ngoảnh đầu lại, Lục Kiều liền tránh vào sau cánh cửa.

Nhưng mợ hai không rời đi ngay. Cô ta quay người, rẽ về hướng sân bên cạnh.