"Cậu còn định gϊếŧ người diệt khẩu à! Cậu hại tôi còn chưa đủ thảm sao?"
Lục Kiến đánh không lại, đau đến nỗi khắp người toàn là mồ hôi. Để tránh bị hành hung thêm, ông ta không dám trực tiếp đánh nhau với Hoắc Kính Đình nữa.
"Bình tĩnh rồi à? Bình tĩnh rồi thì tìm một nơi nói chuyện."
Hoắc Kính Đình hoàn toàn không coi Lục Kiến ra gì, anh vươn tay ra đỡ eo Lục Kiều, dáng người cao to của anh có thể nửa ôm Lục Kiều vào lòng, có tư thế bảo vệ, không cho bất kỳ ai làm thương tổn đến Lục Kiều.
Giờ này, quán cà phê gần bệnh viện không có khách nấy, đến bên đó ngồi uống cốc nước trái cây đi.
Dù sao thì Hoắc Kính Đình cũng không nhìn thấy ánh mắt gϊếŧ người của Lục Kiến, đến quán cà phê rồi anh còn dịu dàng hỏi Lục Kiều muốn ăn gì, có muốn ăn bánh ngọt không.
Lục Kiến tức đến nỗi bắp thịt trên mặt phát run, ông ta thật sự muốn băm hai người họ.
"Hai người bắt tay với nhau bẫy tôi một trăm vạn, bây giờ trả lại tiền đi!"
Lục Kiến hầm hừ ngồi đối xuống đối diện bọn họ, Tiểu Triệu đứng sau lưng Lục Kiến, Lục Kiến mà có hành động kịch liệt gì thì Tiểu Triệu cũng giữ chặt được vai ông ta, không cho động đậy!
Hoắc Kính Đình thản nhiên cười, cười hành ngu ngốc của Lục Kiến.
"Ông bảo tôi bẫy ông, chúng ta nhớ lại sự việc một chút."
Hoắc Kính Đình không cần hét lên với tên ngốc, anh dùng thái độ lấy lý phục nhân giữ phong độ ưu nhã.
"Lúc ông đi tìm tôi, nói thế nào nhỉ? Cuộc trò chuyện của hai chúng ta có phải là, tôi gọi điện cho Hoắc nhị, để cậu ta cho ông dự án công trình nhà họ Hoắc và nhà họ Thượng hợp tác khai phá, đúng không? Ông cho tôi một trăm vạn làm phí cảm ơn. Tôi đã thực hiện trách nhiệm của tôi, ông cũng đã chi trả thù lao, giao dịch thành công, vụ buôn bán đã xong rồi."
"Đúng! Nhưng mà hạng mục hợp tác thất bại rồi, tôi không lấy được vụ xây dựng!"
"Vậy thì, dự án hợp tác của bọn họ thất bại, chuyện này xảy ra sau cuộc giao dịch của chúng ta, đúng không?"
Lục Kiến á khẩu không trả lời được.
Hoắc Kính Đình thừa thắng xông lên.
"Đây hoàn toàn là hai vụ làm ăn, vụ làm ăn của tôi và ông đã kết thúc rồi. Vụ làm ăn của ông và nhà họ Hoắc bị đổ bể, chuyện này không liên quan với tôi, ông không kiếm tôi bắt đền được."
"Tôi dám chắc là cậu biết tình hình bên trong, cho nên cậu lừa tiền của tôi, cậu hãm hại tôi giúp Lục Kiều!"
"Ông có thể hiểu biết một chút này, từ sau khi tôi bị tai nạn xe cộ, tôi có tới công ty không, quan hệ giữa tôi và Hoắc nhị như thế nào chắc ông cũng hiểu, ông lại bảo tôi biết tình hình bên trong ư?"
Hoắc Kính Đình không hổ là dân kinh doanh, khôn khéo, xảo quyệt.
Nhưng trong mắt Lục Kiều thì toàn là đẹp trai!
Có việc không cần mình tự đứng ra đối đầu với Lục Kiến, Hoắc Kính Đình có thể xử lý Lục Kiến một cách dễ dàng.
Từ đầu đến cuối anh còn giữ nụ cười nhàn nhạt cơ.
"Tôi chỉ có thể nói rằng tôi rất tiếc, các ông chưa thể hợp tác thành công tôi xin bày tỏ thương tiếc của mình. Nhưng ông muốn bắt đền thì không có chuyện đấy đâu."
Một câu tôi rất tiếc đã nhẹ nhàng cầm đi một trăm vạn. Lục Kiến tuyệt đối không đồng ý!
"Cậu ngưng chơi cái trò này đi! Cậu bẫy tôi đủ kiểu, chuyện này không thể bỏ qua! Cậu bắt buộc phải trả lại tiền cho tôi!"
"Nếu ông vẫn cảm thấy không cam tâm, vậy thì tôi còn phải hỏi ngược lại ông đây, tại sao ông lại lật lọng? Lục Kiều đã kết hôn với tôi rồi, ông cũng đã lấy được rất nhiều lợi ích từ nhà họ Hoắc, ông đã đồng ý với Lục Kiều là sẽ chi tiền chữa bệnh cho bà ngoại, nhưng ông lại không chi. Sau khi chúng ta làm giao dịch, ông dùng kiểu phí cảm ơn để chuyển số tiền điều trị bệnh cho tôi, ông còn muốn đòi lại ư? Nếu thế thì ông báo cảnh sát đi, ông cảm thấy không mất mặt không ảnh hưởng đến danh tiếng của công ty ông, không ảnh hưởng đến hình tượng cá nhân của ông thì báo cảnh sát đi. Bây giờ, cái khác tôi không làm được, nhưng thời gian và năng lực theo ông lên tòa thì tôi vẫn có."
Báo cảnh sát ư? Lục Kiến không ngu, báo cảnh sát ông ta chưa chắc đã lấy được tiền về, lại còn mất mặt nữa, làm ăn buôn bán cũng chú trọng nhân phẩm, với mẹ vợ ông ta còn keo kiệt không cho tiền chữa bệnh, vậy thì trong làm ăn ông ta cũng là một kẻ tiểu nhân chỉ biết đến lợi ích, dễ bị ông ta lừa nữa, chắc chắn người khác sẽ không làm ăn với ông ta nữa.
Vả lại, nếu mà lên tòa, ông ta có có đoàn luật sư tinh anh của nhà họ Hoắc không? Còn chuyện nữa, dù Hoắc Kính Đình có chưa chuyên tâm kiện tụng với ông ta thì cũng có thể kiện cho ông ta thân bại danh liệt.
"Thế một trăm vạn này của tôi không thể cứ bay theo gió chứ! Các cậu lấy nhiều tiền như thế, không được đâu! Hai người lừa tiền của tôi! Tôi phải đòi lại tiền! Nếu không ngày nào tôi cũng đến nhà cậu, đứng ở cổng chửi cậu!"