Cúp điện thoại, ở cuối hành lang Hoắc Kính Đình đang vịn tường từ từ đi về phía bên này.
Lục Kiều đi nhanh tới, cô cố ý không lên tiếng, cô đứng ở chỗ cách Hoắc Kính Đình khoảng một mét.
Hoắc Kính Đình giả bộ như không nhìn thấy gì hết, anh hơi nghiêng đầu, tựa như đang suy nghĩ. Sau đó mỉm cười.
"Kiều Kiều, em cố tình không lên tiếng, em định dọa tôi đấy à?"
Lục Kiều phì cười, cô chắp tay ra sau lưng, tóc cột đuôi ngựa, xinh xắn đáng yêu.
"Tôi nghi ngờ là anh biết tính."
Đi đến bên cạnh Hoắc Kính Đình, đỡ cánh tay anh, Hoắc Kính Đình thu hồi gậy, đi chậm rì rì.
"Bản lĩnh của em, làm sao tôi biết được?"
"Thế sao anh biết là tôi đã đến? Tôi chưa lên tiếng mà?"
"Cảm ứng thôi. Có câu nói như thế nào nhỉ, khi thượng đế đóng lại một cánh cửa, thì sẽ mở ra cho bạn một cánh cửa sổ. Mắt tôi không nhìn được nhưng tai và khứu giác tôi rất bén nhạy. Tôi có thể nghe ra tiếng bước chân của em, trên người em còn có mùi chanh rất nhạt, tôi cũng ngửi thấy được."
Hoắc Kính Đình cười dịu dàng.
"Vả lại vợ mình có ở đây hay không, ông chồng còn chồng không thể cảm nhận được sao?"
Lục Kiều ngây thơ hừ một tiếng, nhếch khóe môi.
"Vừa nãy Lục Kiến gọi điện đòi tiền, tôi đoán lát nữa chắc chắn ông ta sẽ chạy đến đuổi theo tôi đòi, may mà tối qua anh bảo tôi nộp thành phí nằm viện."
"Tối qua Chu Trạm Lam gọi điện cho anh, kể chuyện Hoắc nhị làm trò cười, tôi đoán tin tức này chắc chắn sẽ lan ra trên phạm lớn, sớm muộn gì Lục Kiến cũng phải biết, để tránh bị ông cướp đi."
***
Thì ra là thế!
"Ông ta có tới cũng chẳng sợ, tôi có cách giải quyết ông ta. Nhưng giải quyết ở bên ngoài vẫn hơn, bà ngoại đang nằm viện, nghe thấy tin đồn gì lại ảnh hưởng đến tâm trạng của bà. Tôi cũng đã sắp xếp người không cho những kiểu người như tạp vụ đi vào phòng bệnh, cũng sẽ không quấy rầy sự tĩnh dưỡng của bà ngoại."
Có những lúc, Lục Kiều thật sự rất bội phục rất thích Hoắc Kính Đình, anh dịu dàng cơ trí, lúc nào cũng có thể lo liệu trước sự việc.
Cái mềm mại này là vũ khí sắc bén nhất!
Dì Triệu tới cùng với Hoắc Kính Đình, hai người có tuổi tác xấp xỉ nhau ở cùng một chỗ rồi nói chuyện, còn nói chuyện rất vui vẻ cơ.
Lục Kiến hổn hển đi đến phòng bệnh cấp dưới, đây thuộc loại phòng bệnh dành cho khách quý, người của Hoắc Kính Đình ngăn không cho ông ta lên, ông ta đã xông vào mấy lần mà đều không được.
Y tá ở cửa tới hỏi, Hoắc Kính Đình mỉm cười đứng lên.
"Bà ngoại, bà cho Kiều Kiều và cháu ra ngoài đi dạo nhé. Mắt cháu không khỏe, quần áo cũng không biết mua như nào."
"Mau đi mau đi đi, đừng về vội!"
Bà ngoại làm ra vẻ xua đuổi, để người đang yêu đương ở đây, họ không thể nói lời tâm tình với nhau.
Lục Kiều đi theo Hoắc Kính Đình xuống tầng dưới.
Lục Kiến nhìn thấy Hoắc Kính Đình và Lục Kiều thì sắp điên mất rồi, ông ta rít lên đòi xông lên.
Tài xế của Hoắc Kính Đình vươn cánh tay ra ngăn Lục Kiến lại.
"Lục Kiều, mày lừa tiền tao! Mày trả tiền lại cho tao! Nếu không tao gϊếŧ chết mày!"
Hai mắt Bùi Kiến đỏ ngầu, ông ta kêu to hét to, đẩy tài xế, hận không thể xông tới tát Lục Kiều một cái.
Hoắc Kính Đình kéo Lục Kiều ra sau lưng, sắc mặt cũng trở nên u ám.
Tài xế là con trai của dì Triệu, anh ta tên là Tiểu Triệu, Tiểu Triệu biết võ còn khỏe, trẻ trung cường tráng, anh ta nghe thấy câu này thì anh ta đẩy mạnh một cái, Lục Kiến bị đẩy ra ba bốn mét suýt thì ngồi bệnh mông xuống đất.
"Ông Lục, ông mà còn uy hϊếp đe dọa bà cả, thì đừng trách tôi không khách khí!"
Tiểu Triệu bảo vệ đại gia và bà cả ở phía sau, rồi nhìn Lục Kiến.
Lục Kiến phun một ngụm, hình như là không tin chuyện lạ, ông ta chợt tăng chốt xông tới nhanh hơn.
Tiểu Triệu chặn lại, nhưng Lục Kiến đã thông minh lên rồi, ông ta chui qua từ dưới nách Tiểu Triệu, Tiểu Triệu quay người lại rồi lại đi giữ ông ta lại, chưa giữ được.
Lúc này, Lục Kiến đã lao đến bên cạnh Hoắc Kính Đình và Lục Kiều.
"Đại gia!"
Tiểu Triệu kinh hoàng hô lên, mắt đại gia không nhìn được, bà chủ phải chịu thiệt rồi.
Hoắc Kính Đình không né, cũng không chớp mắt, cái gậy anh đang cầm được anh vung lên quất một cái, quất vào bắp chân của Lục Kiến.
Lục Kiến ay ôi một tiếng rồi quỳ gối xuống đất, cái gậy của Hoắc Kính Đình lại đánh xuống mấy cái nữa trong vô định, có bốn năm nhát đều đánh lên người Lục Kiến. Chỉ có một hai cái là đánh vào không khí thôi.
Tiểu Triệu đã chạy tới, anh ta kéo Lục Kiến rồi ném ra chỗ an toàn.
"Tiểu Triệu, nếu ông ta gây ồn ào thì cứ hung hăng đánh ông ta một trận. Khi nào bĩnh tĩnh lại thì nói chuyện với tôi."
Hoắc Kính Đình rất bình tĩnh, anh không sợ Lục Kiến gây rối.
Tiểu Triệu đồng ý xong định kéo Lục Kiến đến nơi không người rồi đánh.