Chương 51

"Đấy là tìm chỗ chết!"

"Đúng thế, ông Thượng trở mặt luôn! Ông ấy chỉ vào mũi Hoắc nhị rồi chửi, cậu là cái thá gì, cậu cũng không xứng tới tiệc sinh nhật của con gái tôi, cậu còn dẫn theo cái thứ đồ này đến giới thiệu cho con gái tôi, cậu nghĩ A Miêu A Cẩu lấy được con gái tôi chắc? Cậu không biết tự lượng sức mình hay là cậu xem thường nhà họ Thượng chúng tôi hả? Hợp tác ư? Không có cửa đâu! Có người đã quay lại video rồi gửi cho tôi xem, tôi cũng không biết phải cười ai nữa."

Hoắc Kính Đình hừ lạnh, Hoắc nhị đúng là quá tự phụ!

"Cậu chờ mà xem, ngày mai cuộc họp thường lệ của nhà họ Hoắc sẽ náo nhiệt cực kỳ!"

"Tôi muốn nhìn xem, lâu rồi chưa có chuyện vui thế này."

"Cậu ta phạm càng nhiều sai lầm, thì cơ hội của cậu càng lớn, nắm lấy thời cơ, giành lại toàn bộ những thứ cậu bị mất nhé!"

Chu Trạm Lam cổ vũ Hoắc Kính Đình, Hoắc nhị sắp bị mất thể diện rồi!

Hoắc Kính Đình nghĩ tới nghĩ lui, anh nghĩ đến một vị phó tổng giám đốc ở công ty, đó là người do một tay anh cất nhắc, năng lực rất tốt.

Vị phó tổng này đồng ý luôn, anh ta sẽ lén bật điện thoại ghi lại quá trình cuộc họp.

Hoắc Kính Đình sắp ngủ rồi, anh bỗng nhớ ra, trò cười ở tiệc rượu này chắc chắn sẽ lan truyền rất nhanh, cho dù Lục Kiến sẽ không phải là người biết sớm nhất, nhưng chắc chắn ông ta sẽ biết.

Anh vội vàng gọi điện cho Lục Kiều.

Lục Kiều đã ngủ rồi, cô bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

"Buổi tối, chỗ thu viện phí bệnh viện cũng có người trực ban. Bây giờ em đi nộp hết toàn bộ chi phí nằm viện đi!"

"Không đợi đến ngày mai à?"

"Đợi đến mai thì e là muộn mất. Bây giờ em đi luôn đi, nộp hết toàn bộ chi phí nhé!"

Lục Kiều cũng không truy hỏi vì sao, chắc chắn Hoắc Kính Đình có nỗi lo và băn khoăn của anh. Nghe anh không sai đâu.

Lục Kiều đi nộp tiền, nhân viên chỗ thu phí cảm thấy khó mà tin được.

"Một trăm vạn ư?"

Lục Kiều gật đầu.

Bọn họ đều thắc mắc đây là bệnh gì, nộp chi phí nằm viện cũng mất một số tiền lớn như này.

Lời đồn lan truyền rất nhanh. Hoắc nhị bị quở mắng, tiệc rượu biến thành hiện trường cãi nhau, có rất nhiều người trong giới kinh doanh cũng có mặt ở hiện trường, bọn họ không ngại lớn chuyện nên đã quay video lại, sau đó video nhanh chóng lan truyền trong giới thượng nghiệp thành phố.

Hoắc nhị trở thành trò cười cũng nhanh chóng lan truyền.

Buổi sáng bà ngoại lấy máu, lấy nướ© ŧıểυ đi xét nghiệm, cô bận rộn cả buổi sáng.

Chị Dung mang bữa sáng tới, đang định ăn thì chuông điện thoại của Lục Kiều reo lên!

Lục Kiều liếc mắt nhìn một cái, Lục Kiến!

Không nhận cuộc gọi. Nghe cuộc gọi của ông ta ảnh hưởng đến ăn cơm!

Lục Kiến vẫn không từ bỏ, ông ta tiếp tục gọi.

Lục Kiều thẳng tay để chế độ im lặng luôn, sau đó cô và bà ngoại ăn bữa sáng. Lúc đi ra ngoài vứt rác, lúc này cô mới nghe máy.

Lục Kiến đã gọi ba mươi mốt cuộc rồi!

"Mày trả tiền lại cho tao!"

Điện thoại vừa nối thông, Lục Kiến đã gào lên!

Lục Kiều nhướng mày, chuyện mà cô muốn làm nhất lúc này chính là cho Hoắc Kính Đình một cái ôm chặt! Anh trai này đỉnh quá, anh còn biết trước rồi! Sao anh biết sáng nay Lục Kiến sẽ đòi cô tiền!

"Tiền gì?"

Lục Kiều giả vờ không biết.

"Một trăm vạn mà mày và Hoắc Kính Đình lừa từ trong tay tao! Mày trả tiền lại cho tao! Trả lại ngay lập tức!"

"Không có tiền!"

"Mày không trả mày có tin tao báo cảnh sát không hả, tao báo cảnh sát nói mày lừa gạt, thế thì mày sẽ phải đi tù đấy!"

Lục Kiến uy hϊếp đe dọa, một cô gái mới đầu hai mươi mà bị dọa như này thì chắc chắn đã hoảng sợ rồi!

Nhưng ông ta đã quên Lục Kiều không phải là cô gái bình thường! Ông ta nói vậy cô không sợ đâu!

"Tôi lừa ông như thế nào? Số tiền mà ông đưa không phải là tiền cho bà ngoại chữa bệnh à? Nếu ông bảo là Hoắc Kính Đình lừa ông, chẳng phải anh ấy đã gọi điện cho Hoắc nhị ngay trước mặt ông đó sao? Hai bên đã thanh toán xong, lấy đâu ra lừa đảo vậy?"

"Hợp tác của nhà họ Hoắc và nhà họ Thượng đã hỏng rồi, cuộc điện thoại của cậu ta không được tính! Hại tao tự nhiên mất một trăm vạn!"

Lục Kiến nằm thông tin chậm, lúc sáng ông ta mới biết chuyện nhà họ Hoắc với nhà họ Thượng ầm ĩ trở mặt nhau. Hai nhà này ầm ĩ trở mặt nhau, vụ làm ăn của ông ta cũng hỏng, nhưng mà ông ta đã đưa cho Hoắc Kính Đình một trăm vạn á!

Làm sao ông ta không tiếc cho được? Mất không một trăm vạn, chuyện này còn làm ông ta đau hơn là cắt thịt ông ta.

"Tôi không biết, ông không nói rõ cho tôi!"

"Trả tao tiền! Nếu không tao sẽ báo cảnh sát thật đấy!"

Lục Kiến gào lên, bây giờ ông ta hận không thể gϊếŧ người.

Lục Kiều dửng dưng hừ một cái.

"Báo đi! Ông không báo cảnh sát ông là cháu tôi!"