Chương 50

Lục Kiều mỉm cười, chiêu này của Hoắc Kính Đình là không cho Bùi Kiến có bất kỳ cơ hội nào để đòi lại tiền.

"Em đừng buồn, đừng sợ, cảm xúc của em bất thường sẽ ảnh hưởng đến bà ngoại. Em hãy vui vẻ lên nhé. Chị Dung ở đây chăm sóc bà ngoại cùng em. Đợi tình hình ổn định là em có thể về nhà rồi. Tình hình sức khỏe của bà ngoại ổn định, nếu mỗi tuần tới lọc máu một lần, thì cũng có thể về nhà cùng chúng ta."

Lục Kiều gật đầu thật mạnh.

"Ngày mai anh đừng đến nữa, bệnh viện có các loại vi khuẩn, lây cho anh bệnh cảm mạo thì sao."

"Tôi tới đưa cơm, tới gặp em. Em có cần gì thì cứ gọi điện cho tôi. Muốn ăn gì thì nói với chị Dung."

"Anh cũng chăm sóc tốt cho bản thân mình nhé."

Hoắc Kính Đình cười, sau đó anh nhẹ nhàng ôm lấy Lục Kiều.

Chị Dung đi ra ngoài rửa trái cây cho bà chủ, bà ngoại vội vàng vỗ giường, bắt Lục Kiều qua đây ngồi.

Gương mặt bà tràn đầy vẻ hứng thú.

"Thích cậu ta à?"

Lục Kiều cúi mặt, không nói.

"Cậu nhóc đó bà thấy cũng được, nhưng, mắt và chân cậu ấy không sao thật chứ? Chân còn dễ nói, bị thương phần cứng thì tĩnh dưỡng nghỉ ngơi là được, đặc biệt là đôi mắt, vẫn chưa khỏi, thế khi nào mới khỏi được!"

Mọi thứ bà đều rất hài lòng, chỉ có đôi mắt là bà ngoại không hài lòng nhất thôi.

Lục Kiều lắc đầu.

"Cháu đã xem cho anh ấy mấy quẻ, năm ngoái anh ấy phạm Thái Tuế, có kẻ tiểu nhân hãm hại, đó là thời điểm quan trọng nhất trong cuộc đời anh ấy. Vô cùng hung hiểm, đến nỗi có khả năng cao là anh ấy không xông qua được. Quẻ đầu tiên chính là quẻ tử, cháu đã nghĩ là tiêu rồi. Sau đó cháu không tin cháu lại tính hai lần nữa, thì đều là đại hung, nhưng có một tia cơ hội sống. Cháu đoán chắc là ngày thường anh ấy đối nhân xử thế hợp lý, làm việc thiện, mẹ anh ấy tụng kinh lễ Phật, trợ lực cho anh ấy, anh ấy đã vượt qua được trận nguy hiểm rồi. Đã vượt qua rồi, thì anh ấy hết cùng lại thông vận may ập xuống. Thế thì chắc là mọi chuyện sẽ chuyển biến theo chiều hướng tốt, may mắn tới thì có ngăn cũng không ngăn được. Vấn đề của anh ấy chắc là không lớn. Bà nhìn chân của anh ấy đi, bình phục rất tốt. Đôi mắt thì chắc không chuyển biến xấu đâu."

"Vậy hẳn là vẫn chưa đến lúc, vận may còn chưa tới, đang ở kỳ đổi vận."

"Đúng, cháu cũng nghĩ vậy. Cái gì cũng phải có quá trình, xuống đến dưới đáy vực rồi đang dần dần leo lên."

"Không vội, sẽ tốt thôi. Chỉ cần đôi mắt không sao, sau khi các cháu kết hôn, cháu cũng sẽ không cần phải chăm sóc cậu ấy ở mọi việc. Bà thấy cũng không cần cháu chăm sóc gì đâu, mắt cậu ấy không tiện mà vẫn còn chăm sóc cháu rất tốt đây này."

"Làm gì có, cháu không có ý đó với anh ấy, bọn cháu, cháu là, quý nhân của anh ấy, cháu phải ở bên cạnh anh ấy giúp anh ấy giải quyết một số vấn đề, cháu tới báo ơn."

"Đồ lừa đảo!"

Bà ngoại nhéo má cô.

"Mắt bà sáng lắm, lúc cháu nhìn cậu ấy thì mặt đỏ hết lên đấy!"

"Bà ngoại bà đáng ghét! Đáng ghét, cháu không nói chuyện với bà nữa! Cháu mệt rồi, cháu ngủ đây!"

Cô phình má, hai má đỏ ửng, sau đó cô quay người lại không để ý đến bà ngoại đã đi rửa mặt rồi.

"Mạnh miệng, hừ, bà còn không biết cháu à!"

***

Bà ngoại cười trêu Lục Kiều.

Hoắc Kính Đình về đến nhà, anh rất thoải mái.

Trong nhà toàn là người của anh, không cần lo bị giám sát nữa. Đóng cửa lại thì cũng không cần giả vờ mắt không tốt nữa.

Chu Trạm Lam gọi cuộc gọi video.

"Kể cho cậu nghe một chuyện rất buồn cười xảy ra vào tối nay!"

"Như nào?"

"Chẳng phải Hoắc nhị rất nóng lòng muốn hợp tác với nhà họ Thượng à? Tối nay cậu ta đã đi tham gia tiệc sinh nhật của đại tiểu thư nhà họ Thượng. Hiện tại, đại tiểu thư nhà họ Thượng là tổng giám đốc của tập đoàn Thượng Thị, đã ba mươi lăm tuổi rồi chưa kết hôn, ông Thượng là một ông cụ có suy nghĩ rất tiến bộ, tôn trọng mọi quyết định của con trai con gái. Tuy tổng giám đốc Thượng là nữ giới, nhưng người ta có tiền có nhan sắc có công việc có năng lực, người ta còn lo không tìm được bạn trai ư? Vả lại, với điều kiện này thì tìm một hoàng tử còn được nữa là. Tổng giám đốc Thượng cũng từng nói rõ rằng, cô ấy không từ chối tình yêu, nhưng trước mắt cô ấy lấy công việc làm trọng. Nói một cách rất rõ ràng thì là không muốn kết hôn. Hoắc nhị dẫn theo một đứa em họ, muốn giới thiệu cho tổng giám đốc Thượng."

"Một đứa con riêng dẫn theo một thằng em họ đến nhà họ Thượng xem mắt ư? Cậu ta đề cao bản thân quá đấy nhỉ?"

Hoắc Kính Đình khịt mũi coi thường, Hoắc nhị đã quên mất thân phận của anh ta rồi à.

"Đúng thế, cho nên mới bảo cậu ta đã tạo ra chuyện cười đấy! Cậu ta nghĩ cậu ta là ai? Bây giờ cậu ta quản lý Hoắc Thị thì cậu ta đã là dòng chính rồi chắc? Cậu ta đã quên xuất thân của cậu ta rồi à? Mặc dù cái mà thời đại này coi trọng là năng lực, không phân con đẻ và con riêng, nhưng con riêng chính là một câu chuyện cười, không lên được mặt bàn, là sản phẩm của cuộc nɠɵạı ŧìиɧ không hợp pháp mà thôi, mẹ cậu ta biết làm kẻ thứ ba là đê tiện, con riêng chính là bằng chứng đáng bẽ mặt của gia đình hào môn. Nhưng cậu ta đã quên gốc rồi, cậu ta dẫn theo một đứa em họ ở một công ty nhỏ đi xem mắt. Vậy có khác nào tát vào mặt tổng giám đốc Thượng đâu?"