Chương 5

Chưa đến năm phút sau, Lục Kiều đã quay lại. Người hầu đã sắp xếp xong phòng riêng cho cô.

Cô mặc bộ trang phục của Tú Hòa – thứ mà bản thân vốn không ưa nổi. Khi trở lại phòng, Hoắc Kính Đình đang nửa tỉnh nửa mê.

Lục Kiều thầm thở dài. Một người từng có chí lớn như Hoắc Kính Đình, giờ đây chỉ có thể sống lay lắt từng ngày, thật đáng tiếc.

Theo như báo cáo điều tra, khi còn khỏe mạnh, Hoắc Kính Đình là người yêu thích vận động. Golf, cưỡi ngựa, đua xe… không gì là không giỏi. Vậy mà giờ chỉ có thể nằm bẹp trên giường, tỉnh dậy trong sự nhàm chán.

Cảnh tượng này chẳng khác nào một con mãnh hổ bị rút hết nanh vuốt rồi nhốt trong l*иg sắt.

“Ban đêm lạnh, bọn họ có hỏi cô có cần thêm chăn không?”

Giọng anh nghe như một người chồng chu đáo, không mang theo bất kỳ sự ngại ngùng nào.

“Chăn này đủ dày rồi.”

Câu trả lời khiến Hoắc Kính Đình có chút khó hiểu. Cô gái nhỏ này hào phóng vậy sao?

“Cô ở lại với tôi à?”

“Chứ còn gì nữa? Tôi là vợ anh mà.”

Lục Kiều kéo rương hành lý vào phòng thay đồ. Cửa kéo ra nhưng không khép lại.

Phòng thay đồ khá rộng, quần áo treo trong đó cũng nhiều, nhưng chưa đến mức đầy kín. Cô tìm một chỗ trống, mở hành lý, lấy ra vài bộ đồ rộng rãi đơn giản rồi treo lên. Nhân tiện, cô cũng cởi luôn bộ đồ Tú Hòa đang mặc.

Bộ váy xuyên thấu lòe loẹt ấy thật sự khiến cô thấy khó chịu. Nhìn là thấy ngứa mắt, cô gần như lộn ngược nó ra khỏi người.

Áo trên được tháo ra, váy cũng theo đó mà tuột xuống.

Lúc thay đồ, vì mải làm nên Lục Kiều không để ý cửa phòng chưa đóng. Mãi đến khi thay xong, cô mới phát hiện chỉ cần nghiêng đầu sang một bên là có thể nhìn thấy Hoắc Kính Đình đang nằm trên giường lớn.

Hoắc Kính Đình nhắm mắt im lặng. Có lẽ đã ngủ vì mệt.

Lục Kiều không bận tâm. Dù sao mắt Hoắc Kính Đình cũng đã hỏng, dù có mở mắt cũng chẳng thấy cô thay đồ.

“Anh có muốn ăn chút gì không?”

Lục Kiều vuốt mái tóc dài, buộc gọn thành đuôi ngựa, rồi đến bên cạnh Hoắc Kính Đình, khẽ lay anh.

“Tôi không ăn. Ăn xong là mệt rã rời.”

“Ăn xong là mệt rã rời?”

Lục Kiều nhắc lại lời anh, trong lòng bắt đầu thấy nghi ngờ. Tình trạng này là sao? Thuốc có tác dụng phụ gì à?

“Mợ cả, mợ hai và mợ ba tới!”

Bên ngoài vang lên tiếng thông báo của người hầu.

Lục Kiều quay sang nhìn Hoắc Kính Đình, ánh mắt mang theo thắc mắc. Ý gì đây?

Hoắc Kính Đình tựa lưng vào gối, trông có vẻ rất thảnh thơi:

“Tới để gặp cô dâu mới đấy, cô ra tiếp đi.”

“Anh không đi cùng à?”

“Phụ nữ ngồi nói chuyện với nhau, đàn ông xen vào làm gì?”

“Đàn ông ấy mà, đúng là không thể trông cậy được.”

Lục Kiều hừ nhẹ một tiếng, xắn tay áo, rảo bước ra đón khách.

Hoắc Kính Đình bật cười, lấy chiếc tai nghe từ dưới gối ra, đeo lên rồi tiện tay mở thiết bị theo dõi.

“Nào, cô vợ nhỏ mới cưới của tôi, để xem cô có thực sự giỏi như lời cô nói không.”

Lục Kiều giữ vẻ mặt nghiêm túc, bước nhanh về phía đại sảnh.

Nhà họ Hoắc vô cùng phức tạp. Gia đình có bốn anh chị em: ba trai, một gái. Trong đó, chỉ có Hoắc Kính Đình và em gái út Hoắc Kính Lăng là con ruột của Hoắc lão bà chủ. Nhị gia Hoắc Kính Đường và Tam gia Hoắc Kính Huy đều là con riêng. Dù tuổi không chênh lệch nhiều, nhưng cả ba người con trai của ông cụ Hoắc lại là do ba người vợ khác nhau sinh ra. Một đời phong lưu như thế, chưa biết chừng bên ngoài còn có con riêng nào khác.

Hiện tại, ông cụ Hoắc đặc biệt ưa thích kiểu phụ nữ dịu dàng, nhỏ nhẹ.

Hoắc lão bà chủ từ lâu đã không buồn quan tâm đến những chuyện rối ren này. Mặc kệ ông cụ Hoắc phong lưu bên ngoài, bà đã về với cửa Phật, ngày ngày tụng kinh, lễ bái.

Ông cụ Hoắc cũng không dám ly hôn với bà. Bởi lẽ, Hoắc Kính Đình sớm muộn gì cũng sẽ đứng ra bảo vệ mẹ và em gái, che chở cho hai người họ. Nhất là khi năng lực của anh quá xuất sắc, nhà họ Hoắc không thể thiếu anh để tiếp quản gia nghiệp. Ông cụ Hoắc chỉ đợi đến khi về hưu là có thể an nhàn vui thú bên người đẹp.

Mợ hai mang nét đẹp đoan trang, dịu dàng, đậm chất tiểu thư khuê các. Còn mợ ba thì trang điểm hơi đậm, phong cách như một tiểu thư nhà giàu mới nổi.

Lục Kiều vừa bước vào đại sảnh, mợ ba đã bật cười khanh khách.

***

“Đây là cô gái vùng núi hẻo lánh nào vậy, trên đầu còn dính cả cọng cỏ kìa.”

Thật ra không hề có. Lục Kiều ăn mặc gọn gàng, chỉ là không phải đồ hàng hiệu. Nhưng trong mắt họ, phong cách đơn giản, thuần khiết ấy lại bị gán cho cái mác quê mùa, tầm thường, mang theo hơi đất ruộng.

“Lão bà chủ chọn tới chọn lui, tôi còn tưởng tìm được tiên nữ hạ phàm chứ, ai ngờ cũng chỉ đến vậy.”

Mợ ba đưa mắt đánh giá Lục Kiều từ trên xuống dưới, rồi cụp mi, chẳng mấy hứng thú.