Chương 49

Đáng tiếc cho đôi mắt đẹp này, nếu đôi mắt này mà khôi phục thị lực, ánh mắt thần thái sáng láng, chắc chắn sẽ khiến anh càng thêm chói mắt.

***

Hỏi về tuổi tác, tính ra thì lớn hơn Lục Kiều mười tuổi, điểm này thì bà có một chút không hài lòng, tuổi lớn, khác biệt cũng lớn.

Nhưng mà...

"Kiều Kiều, em đã ăn cơm trưa chưa? Trên đường đi em đã ăn bao nhiêu thứ rồi? Em có lạnh không? Có muốn ăn chút gì đó không?"

Hoắc Kính Đình quay đầu lại nhỏ giọng hỏi Lục Kiều đã ăn cơm chưa.

Sau đó anh lấy từ trong túi ra một gói sô cô la, rồi đưa cho Lục Kiều.

Bà ngoại mỉm cười, lớn tuổi chút thì biết thương người.

Bà ngoại không có yêu cầu gì lắm đối với cháu rể tương lai, chỉ cần người đó đối xử tốt với Lục Kiều, con bé này số khổ, hy vọng sau khi kết hôn sẽ có thể một người yêu thương cô, tốt với cô cả đời, vậy là được rồi.

Hoắc Kính Đình khá được.

Ở trong lòng, bà ngoại cũng chẳng phản đối nữa!

Chu Thanh Lam đã đứng chờ từ lâu rồi. Ở phòng bệnh khách khí ở tầng trên, một người một gian, còn là kiểu gian trong gian ngoài, trong phòng cái gì cũng có, tủ lạnh, tivi, lò vi sóng, với cả hai y tá.

Chị Dung thu dọn hành lý được mang tới, còn Chu Thanh Lam thì dẫn bà ngoại đi đến phòng hội chẩn.

Rất nhiều chuyên gia đều chưa tan làm, bọn họ đang đợi làm kiểm tra cho bà ngoại.

Ấn ấn bàn chân, phù thũng hơi nghiêm trọng.

Các bác sĩ có chuyên môn đang cùng nhau thảo luận, bọn họ nhíu mày phát biểu ý kiến của mình.

Lục Kiều cũng lo lắng.

Lúc cô đi, chân của bà ngoại chưa phù như này. Bây giờ ấn một cái là ra một cái hố, chỗ phù thũng còn có chút trong suốt rồi.

Lại thêm việc các bác sĩ nhíu mày, thế là cô liền cảm thấy bất ổn.

Cô nhìn Hoắc Kính Đình theo bản năng.

Hình như Hoắc Kính Đình cảm nhận được, anh vươn tay ra nắm lấy tay Lục Kiều, mười ngón tay đan vào nhau, tiện thể bỏ vào trong túi áo luôn.

"Em đừng lo, sẽ ổn thôi."

Bàn tay lạnh lẽo của Lục Kiều được bàn tay ấm áp khô ráo của anh bao lấy, ấm áp truyền tới, trái tim cũng không còn hốt hoảng quá nữa.

"Đề nghị của bác sĩ là ngày mai làm một buổi kiểm tra toàn diện, sau đó tiếp nhận trị liệu có hệ thống, nhanh chóng làm lọc máu, đẩy độc tố trong cơ thể ra."

Chu Thanh Lam quay lại nói với Hoắc Kính Đình và Lục Kiều.

"Vấn đề có nghiêm trọng không?"

Hoắc Kính Đình truy hỏi.

"Có chút nghiêm trọng. Không sao đâu chị dâu, đã đến bệnh viện rồi thì chị cứ yên tâm."

Lục Kiều tái mét mặt. Chu Thanh Lam nhẹ giọng khuyên.

Sau đó Chu Thanh Lam lại bị bác sĩ khác gọi đi, lúc này Lục Kiều mới lại gần Hoắc Kính Đình.

"Tôi hơi sợ. Tôi không thể mất bà ngoại."

Hoắc Kính Đình đau lòng, Lục Kiều giỏi đánh nhau, mồm to, dũng mãnh. Sau khi nghe tin bệnh tình của bà ngoại, cô cũng bất lực, sợ hãi.

Giọng nói đáng thương cũng hơi run run.

Hoắc Kính Đình đưa tay ra ôm vai Lục Kiều, ôm cô vào lòng.

"Thanh Lam cũng bảo là vấn đề không lớn mà, em đừng quá lo lắng. Điều kiện chữa trị ở đây thuộc hàng tốt nhất cả nước. Thanh Lam cũng đã liên hệ với ngân hàng ghép tạng, đăng ký tên bà ngoại vào danh sách, có nguồn thận thích hợp là có thể thực hiện ghép thận."

Hoắc Kính Đình cúi đầu khuyên nhủ dỗ dành, vuốt mái tóc dài của cô.

"Có thể vừa điều trị chạy thận, vừa chờ đợi. Bà ngoại có thể sống lâu trăm tuổi, bà rất lo cho em, bà sẽ được nhìn thấy con trai con gái của em."

Lục Kiều túm chặt lấy chiếc áo khoác của anh, chiếc áo khoác của anh mềm mại sờ vào rất thoải mái, hòa quyện với mùi hương gỗ của anh, đó là một loại cảm giác ỷ lại làm cho người ta vô cùng say đắm.

Làm xong hội chẩn, các chuyên gia đều mỉm cười an ủi bà ngoại.

"Bà à, không sao đâu, nghe lời bác sĩ, sẽ chữa khỏi thôi."

Bà ngoại mỉm cười gật đầu.

Tối nay Lục Kiều không về nhà được rồi, cô phải ở đây trông bà ngoại, sáng mai lấy máu để mang đi xét nghiệm gì gì đó, còn khá nhiều việc cơ.

Hoắc Kính Đình đã hỏi Chu Thanh Lam, bà ngoại ăn được những món gì, sau đó anh nói với dì Triệu.

Dì Triệu lập tức chỉ huy phòng bếp bắt đầu nấu cơm, rồi mang đến bệnh viện.

Bà ngoại đi đi lại lại ở trong phòng bệnh trong lành, sáng láng. Như này không giống nằm viện, đây là tới an dưỡng ấy, cán bộ to mới có đãi ngộ này!

Hoắc Kính Đình cũng đi một vòng trong phòng bệnh, sau khi chắc chắn tối nay Lục Kiều ở lại đây sẽ không khổ, lúc này anh mới yên tâm.

Giường sô pha ở bên ngoài, ngủ trên đó được.

Ăn cơm tối với bà ngoại xong, làm quen với hoàn cảnh xung quanh, mọi thứ đều đã thu xếp ổn thỏa, Lục Kiều giục Hoắc Kính Đình đi về. Anh cũng chưa khỏe hẳn đâu.

Hoắc Kính Đình đồng ý, anh kéo Lục Kiều ra bên ngoài.

"Ngày mai em nộp hết một trăm vạn phí điều trị cho bệnh viện. Dùng không hết thì lúc xuất viện còn được trả lại. Thời gian dài, Bùi Kiến không lấy được dự án, sau khi phản ứng lại sẽ chạy đến chỗ em đòi tiền, đến lúc đấy ông ta cũng không đòi được, có giỏi thì ông ta đi đòi tiền với bệnh viện."