Chương 48

Chàng trai được lắm, còn gọi bà là bà ngoại, chắc chắn là người theo đuổi Lục Kiều rồi nhỉ?

Hoắc Kính Đình chờ Lục Kiều, sao giới thiệu như thế nào, tôi cũng nghe em hết! Phối hợp tuyệt đối với em!

Lục Kiều sờ vành tai, cô hơi ngại ngùng.

Nhưng cô không dám nói thật, nếu cô mà bảo Lục Kiến vì tiền nên đã cưỡng ép gả cô cho Hoắc Kính Đình trước mặt, thì bây giờ bà ngoại cô có thể chạy về quê luôn đấy!

"Vâng, chính là anh ấy."

Lục Kiều chớp mắt bắt đầu bịa.

"Anh ấy tên là Hoắc Kính Đình, chuyện là, cháu, cái đó, cháu, khi cháu mở sạp ở trên phố, anh ấy đi qua trước mặt cháu, sau đó cháu đã xem cho anh ấy một quẻ. Sau đó, sau đó..."

"Sau đó cháu đã nhất kiến chung tình* với cô ấy!"

*nhất kiến chung tình: yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên

Lục Kiều lắp bắp nói không trôi chảy, Hoắc Kính Đình giúp luôn một phen. Nhất kiến chung tình!

Lục Kiều vỗ tay một cái!

"Đúng! Chính là ý này!"

Cô lén giơ ngón cái với Hoắc Kính Đình, người anh em à, anh phải ứng nhanh thật đấy!

"Bà đã bảo rồi mà, Kiều Kiều nhà chúng ta là cô gái tốt loại một, ai gặp cũng thích, nhìn đi, đây đúng là một chàng trai tinh mắt!"

Bà ngoại cười to, bà còn tự hào cơ.

Bởi vì cô bé nhà chúng ta đủ ưu tú và đặc biệt xinh đẹp, cho nên mới khiến cho anh chàng đẹp trai này vừa gặp đã yêu!

Hoắc Kính Đình cảm thấy hơi xấu hổ.

"Bà ngoại, cháu cũng không thể lừa bà nữa, cháu không hề tinh mắt, mắt cháu không nhìn được."

Nụ cười của bà ngoại cứng lại.

"Chân cháu cũng vì vụ tai nạn xe cộ mà bây giờ đi lại vẫn còn hơi bất tiện. Nhưng những cái này chỉ là tạm thời thôi, bác sĩ bảo, mắt cháu, chân cháu đều sẽ khỏi!"

Bà ngoại nắm tay Lục Kiều, nhìn Lục Kiều theo bản năng, cháu à, này, cái này không thích hợp cho lắm nhỉ?

"Là cháu tận tâm theo đuổi Lục Kiều, Lục Kiều vẫn chưa đồng ý với cháu. Cháu hi vọng bà ngoại cho cháu một cơ hội, đừng phủ quyết cháu ngay bây giờ, cơ thể cháu sẽ khỏi, cháu thật lòng thích Lục Kiều, sự vui tươi hào phóng, thẳng thắn đáng yêu của cô ấy đã hấp dẫn cháu. Một cô gái giống như tiểu tiên nữ thế này, cháu tự biết hiện giờ cháu không xứng, cho nên bây giờ cháu chỉ có thể theo đuổi, đợi sau khi cháu khỏe lại, cháu sẽ cầu hôn với cô ấy."

Anh nói mượt quá, cũng không lo sự việc bại lộ, bà ngoại biết chân tướng thì không chữa bệnh nữa.

"Bà ngoại, con người anh ấy rất tốt. Cháu đòi Lục Kiến tiền ông ta không đưa đúng không? Anh ấy đã giúp cháu. Sau khi cháu tới thành phố này, anh ấy chăm sóc giúp đỡ cháu tận tình. Bệnh viện và bác sĩ cũng là anh ấy tìm giúp đấy ạ!"

Lục Kiều vội vàng nói tốt cho Hoắc Kính Đình, không để bà ngoại ghét anh.

Bà ngoại lại quan sát Hoắc Kính Đình một lượt nữa, bà quan sát từ đầu đến chân.

Ngoại hình không có gì để nói, tốt loại một, ít nhất cũng phải cao một mét tám lăm, chân dài vóc dáng cao, ăn mặc không thô bỉ, khí chất rất tốt.

Nếu không phải anh nói mắt anh không tốt, thì bà chỉ thấy mắt anh rất đen, phải nhìn rất kỹ thì mới phát hiện mắt anh không có tiêu cự.

Nho nhã lễ phép, nói năng chân thành.

"Cháu rất thật thà. Bà cũng không nhận ra đó, cháu đã nói ra toàn bộ khuyết điểm. Điểm này làm bà rất thích!"

Bà ngoài mỉm cười, bà rất chân thành.

"Mắt và chân của cháu đều sẽ khỏi đúng không?"

"Sẽ khỏi ạ! Cháu đã tính cho anh ấy, số mệnh đặc biệt tốt, qua thời điểm quan trọng này thì anh ấy bay lên mây xanh, rồng bay vạn dặm!"

Lục Kiều vội vàng giải thích, sẽ khỏi thật mà!

"Bà chưa nói gì, cháu vội cái gì hả!"

Bà ngoại trách Lục Kiều nhanh nhảu.

"Thế thì cháu cứ từ từ theo đuổi đi, đứa cháu gái này của bà thỉnh thoảng tính tình không được tốt cho lắm đâu, bây giờ cháu thấy con bé giống như tiểu tiên nữ, lúc chọc tức người khác thì có có thể làm người ta tức chết đấy!"

Bà ngoại không có bảo là không được, bà thật sự rất thích đức tính thật thà này của Hoắc Kính Đình.

Bà ngoại đẩy Lục Kiều ra không để cô đỡ nữa, bà nắm lấy cánh tay của Hoắc Kính Đình.

"Bà dẫn đường cho cháu, cháu dìu bà một chút, hai bà cháu ta nói chuyện!"

Bà ngoại muốn hỏi kỹ. Nhà có bao nhiêu người, mấy con bò, mấy mẫu ruộng, đúng không!

Tiện thể quan sát ở khoảng cách gần.

Bà ngoại và Lục Kiều đã sống cùng nhau bao nhiêu năm, mưa dầm thấm lâu bà cũng biết xem tướng mạo, bà cũng xem cả tình hình cái chân này của Hoắc Kính Đình nữa.

Hoắc Kính Đình nghiêm túc trả lời những câu hỏi theo hình thức hỏi khẩu cung của bà ngoại.

Bà ngoại cũng xem tư thế đi đường của Hoắc Kính Đình, hơi tập tễnh, khập khiễng, chống một cái gậy thì không thành vấn đề, đi chậm một chút, vấn đề không lớn.

Chân đã gãy ba đoạn, bình phục như thế này là rất bình thường. Thôn bọn họ cũng có người ngã gãy chân, hai năm sau rút đinh thép ra là không sao nữa.