"Bà ngoại, cháu chỉ có một mình bà là người thân thôi, bà rời xa cháu, thì cháu sẽ hoàn toàn trở thành kẻ không nơi nương tựa! Bà không muốn nhìn thấy cháu kết hôn à? Bà sống cùng cháu thêm mấy chục năm nữa có được không? Bà ngoại, cháu xin bà, bà đừng rời xa cháu, đừng không cần cháu, cháu sợ lắm!"
"Sớm muộn cũng sẽ có bước này!"
"Nhưng bây giờ cháu không chịu đựng được! Bà ngoại, bà nhẫn tâm bỏ lại cháu một mình sao? Người khác bắt nạt cháu, cháu khóc cũng không ai dỗ nữa. Bà đi với cháu đi, chúng ta có tiền rồi, cháu có kết hôn thì cũng không cần nhiều của hồi môn thế này, cháu sẽ kiếm lại mà!"
"Kiều Kiều à..."
"Bà ngoại, nếu bà không đi điều trị, thì cháu cũng không đi. Nếu bà rời xa cháu, chân trước bà vừa đi thì chân sau cháu cũng đi theo bà!"
Lục Kiều lau nước mắt, quật cường tùy hứng!
Bà ngoại tát Lục Kiều một cái.
"Cháu nói linh tinh cái gì vậy!"
"Bà ngoại! Bà ngoại!"
Lục Kiều cầu xin hết lời, lắc lắc chân bà ngoại.
Vừa nghĩ đến chuyện sẽ tốn nhiều tiền như kia, trong lòng bà ngoại cảm thấy hơi kháng cự.
"Có một người theo đuổi cháu đấy, bà không muốn đi xem anh ấy à?"
Lục Kiều lôi Hoắc Kính Đình ra.
Cô vừa nói ra câu này, bà ngoại lập tức mở tủ quần áo, thu dọn hành lý.
Việc chữa bệnh có thể để sang một bên, còn người theo đuổi Lục Kiều thì nhất định phải đi xem.
Lục Kiều nhân lúc này, lén gọi điện thoại cho Hoắc Kính Đình.
"Bà ngoại tôi đã biết về anh rồi, bà không đi tôi đành phải lôi anh ra, tôi nói là anh theo đuổi tôi đấy."
"Tôi biết rồi, tôi sẽ thể hiện thật tốt!"
Hoắc Kính Đình hơi lo lắng, anh cảm thấy căng thẳng như là lần đầu tiên con rể gặp cha mẹ vợ vậy. Người anh gặp là đại nhân vật cấp quan trọng đó!
***
Cơm trưa cũng không ăn, ban đầu bà ngoại không muốn đi, đến bây giờ thì giục đi mau.
Bà rất muốn gặp cháu rể!
Anh nhận được cuộc gọi của Lục Kiều, bọn họ đã lên cao tốc rồi, đi ba tiếng là đến được thành phố, phỏng chừng bọn họ sẽ về đến nơi trước khi trời tối.
Hoắc Kính Đình bảo dì Triệu gọi một nhà tạo mẫu tóc tới, cắt sửa mái tóc quá dài của anh.
Thời gian dài không ra khỏi nhà, anh cũng hơi không chú ý đến ngoại hình của bản thân. Tóc sắp dài đến cổ rồi, trông hơi uể oải, cắt tóc xong anh cảm thấy gọn gàng sạch sẽ, tràn đầy năng lượng.
Tắm, thay quần áo.
Từ comle, đến trang phục thoải mái, anh đã thay mấy bộ quần áo rồi mà vẫn không thấy hài lòng.
Cuối cùng anh đã chọn một chiếc áo len cao cổ phối hợp áo bành tô dài màu đen, trang trọng mà giản dị.
Anh đến bệnh viện Nam Hồ trước một tiếng.
Chu Thanh Lam vội vàng đi xuống.
"Hoắc đại ca, anh đến văn phòng em nhé, đại sảnh bên này nhiệt độ hơi thấp."
Hoắc Kính Đình lắc đầu.
"Tôi không đi đâu. Bà ngoại của vợ tôi đến rồi, tôi muốn ở đây đón họ."
"Vẫn còn sớm mà, cũng phải còn một tiếng nữa, bọn họ vào thành phố vào ngay giờ cao điểm em đoán là sẽ mất thêm một lúc nữa, bọn họ đến bãi đỗ xe, rồi anh xuống đón cũng kịp mà!"
"Thế thì tôi cũng phải ở đây đợi."
Chu Thanh Lam bật cười, Hoắc đại ca coi trọng chị dâu thật đấy.
"Chờ ở đây! Chỗ này được ngồi, chỉ cần có người đi vào thì liếc mắt một cái là nhìn thấy!"
Đỡ Hoắc Kính Đình đến khu chờ khám bên cạnh, bên cạnh anh còn có mấy người giúp việc đi cùng nữa, sẽ không xảy ra sai sót đâu.
"Tôi có cần cầm một bó hoa tươi không?"
Chu Thanh Lam cười như điên, sao anh ấy lại phát hiện sau khi kết hôn Hoắc Kính Đình như biến thành một người khác vậy!
Xe cấp cứu lái thẳng đến cửa tòa khám bệnh của bệnh viện!
Chị Dung, người mà dì Triệu chọn đang nhìn xung quanh, nhìn thấy cửa xe mở ra, bà chủ xuống xe rồi!
"Cậu cả, tới rồi!"
Chị Dung vội vàng dìu Hoắc Kính Đình, lúc này Hoắc Kính Đình chẳng quan tâm đến việc giả mù nữa, anh nhanh chóng đứng lên, rồi bước nhanh ra cửa.
Anh đến nơi thì Lục Kiều cũng đã đỡ bà ngoại xuống xe rồi.
Lục Kiều quay người lại thì nhìn thấy Hoắc Kính Đình.
Trái tim bỗng nhảy lên vài cái.
Hoắc Kính Đình rất đẹp trai, chiếc áo len cao cổ phối với áo bành tô màu đen, làm tôn lên gương mặt như ngọc của anh, chín chắn mạnh mẽ, quý khí bức người.
Nụ cười nhạt bên môi rất chân thành và anh còn ôm một bó hoa cẩm chướng trong lòng nữa.
Bôn ba cả ngày trời, quay người lại đã nhìn thấy anh, những cơn mệt mỏi đã tan biến hết.
"Đây là ai vậy, chàng trai này đẹp trai quá!"
Bà ngoại cũng liếc mắt một cái đã nhìn thấy Hoắc Kính Đình.
Anh nổi bật thế này muốn bỏ qua cũng khó.
"Bà ngoại đi đường vất vả rồi ạ."
Hoắc Kính Đình hơi cúi người, đưa hoa trong tay cho bà ngoại.
"Kiều Kiều? Kiều Kiều! Đây có phải là người theo đuổi con mà con nói với bà không! Phải không vậy!"
Bà ngoại có hơi hưng phấn, bà đã bằng này tuổi rồi, đây là lần đầu tiên bà nhận được hoa tươi đó.