Chương 46

Gần đến buổi trưa thì bọn họ đến quê nhà.

"Bà ngoại!"

Lục Kiều như con chim chạy vụt vào tiểu viện nhà mình.

Ba gian nhà trệt, bên trong sân to đang phơi khoai lang và ngô.

"Ôi trời, cháu ngoại bà về rồi đấy à!"

Bà ngoại Lục Kiều họ Hứa, bà ngoại Hứa còn chưa đến bảy tám mươi đâu, cho dù có bà ấy có mắc bệnh nhiễm độc niệu, thì cũng không khiến bà ấy trì hoãn việc làm việc. Bà cụ Hứa còn nhanh nhẹn lắm.

Vừa đến cửa, Lục Kiều đã như cái đầu xe lửa đâm vào lòng bà ngoại!

Cô ôm bà ngoại rồi vừa gọi vừa cười, hệt như cô bé ngốc!

"Cuối cùng cháu đã về rồi, bà lo quá, bà hỏi dì cháu, thì dì cháu ấp a ấp úng! Bà gọi cho cháu mấy cuộc điện thoại, cháu toàn bảo cái gì cũng tốt! Con bé này, cháu chưa xa nhà bao giờ, bà đã lo cháu bị lừa bán rồi đấy!"

Bà ngoại Hứa ôm Lục Kiều cười không khép được miệng, cục cưng mà bà nuôi lớn, bà sờ mặt cô bà thương lắm, cô gầy rồi.

"Tốt lắm bà ạ! Cháu còn tìm được bệnh viện và bác sĩ rất giỏi nữa, họ có thể chữa khỏi cho bà! Cháu nhớ bà quá!"

Cô ôm cổ bà ngoại làm nũng, yếu ớt mong manh.

Ở trước mặt bà ngoại, cô là một đứa bé chưa lớn.

"Cháu giỏi thế cơ à, Kiều Kiều nhà ta lớn thật rồi!"

"Vâng vâng vâng! Bà ngoại,, cháu đã sắp xếp xong phòng bệnh rồi, bây giờ chúng ta thu dọn đồ đạc rồi đến bệnh viện điều trị nhé! Cháu tới đón bà đây nè!"

Bà ngoại Hứa nhìn xe cấp cứu ở bên ngoài, nét mặt phấn khởi biến thành lo lắng.

"Nào nào, về phòng đã!"

Bà kéo Lục Kiều đi vào trong phòng.

Đồ dùng và giường ở trong nhà đều đã cũ lắm rồi, nhưng được ở chỗ sạch sẽ ngăn nắp.

Cũ thì cũ, nhỏ thì nhỏ, Lục Kiến xấu xa mặc kệ hai mẹ con nhà này, mỗi năm bọn họ cũng chỉ dựa vào cây ngô gì gì đó để kiếm ít tiền, sau này Lục Kiều xem số, phê bát tự cho người ta kiếm được khoản thu nhập thêm, trong nhà thật sự không giàu có gì.

Nhưng hai mẹ rất thương yêu nhau.

"Kiều Kiều à, phải tốn rất nhiều tiền đấy."

Bà ngoại lo vấn đề này, bác sĩ bảo bà đi chạy thận hằng tuần, bà ngoại muốn một tháng đi hai lần, Lục Kiều khóc lóc nói cô không thể không có bà ngoại, thế là bà mới đi bệnh viện hằng tuần.

Chạy trận ở bệnh viện trấn cũng đã tốn không ít tiền rồi, lại còn đi nằm viện ở thành phố lớn nữa, tiền này sẽ mất nhiều lắm.

"Tiền bà đừng lo! Cháu đã đòi được tiền từ chỗ Lục Kiến rồi!"

Lục Kiều không nhịn được cười, nghĩ đến chuyện này là cô lại vui, cô đặc biệt cảm kích Hoắc Kính Đình.

"Một trăm vạn! Nhiều tiền lắm! Đủ để chữa bệnh rồi!"

"Sao nó lại cho cháu tiền? Dì cháu cũng vô lương tâm, không tạo điều kiện cho cháu đi học đại học, bảo bà ốm rồi là lừa tiền cháu, sao có thể cho cháu nhiều tiền như vậy?"

Hai vợ chồng Lục Kiến rất keo kiệt.

Lúc đầu bà ngoại bị bệnh, cần phải làm kiểm tra, cần điều trị, lúc đó Lục Kiều vẫn đang đi học, làm gì đã kiếm được tiền? Cô đã đi cầu xin dì, hai vợ chồng Lục Kiến đã đuổi Lục Kiều ra khỏi nhà, còn nói như đinh đóng cột rằng, bà ngoại giả vờ bị bệnh, lừa tiền, không có tiền cho bà khám bệnh.

Bà ngoại đã quá hiểu đứa con gái này của mình, đứa con gái này sẽ không đưa tiền đâu.

"Con xem tướng cho chú ấy, giúp chú ấy kiếm được một số tiền lớn, điều kiện chính là chú ấy phải cho con một trăm vạn, thế là chú ấy cho con! Cho thật bà ạ!"

Lục Kiều giơ điện thoại ra.

Số tiền này Lục Kiến chuyển cho Hoắc Kính Đình, về đến nhà Hoắc Kính Đình đã chuyển số tiền này cho Lục Kiều.

Tin nhắn trên điện thoại có hiển thị số dư, bà ngoài tiến lại gần xem, ầy, nhiều tiền quá!

Bà bật cười. Bà còn tự hào nữa, Kiều Kiều nhà chúng ta rất thông minh.

"Thế thì bà cũng không đi!"

Lục Kiều giận dỗi dậm chân.

"Tại sao!"

"Cháu lớn rồi, cháu cũng phải kết hôn đi!"

Bà ngoại vuốt tóc Lục Kiều, ánh mắt bà hiền từ.

"Cháu không nơi nương tựa, bà ngoại cũng không thể ở bên cháu mãi, cháu kết hôn thì không thể cái gì cũng không có. Người khác kết hôn nhà mẹ đẻ cho mấy chục vạn làm cửa hồi môn, bà ngoại không có bản lĩnh lớn đến thế, bà cũng không thể để cháu kết hôn xong thì bị người ta làm khó, phu thê nghèo khổ trăm sự suy, bên người có tiền, cháu sẽ không bị nhà chồng coi thường. Số tiền này cháu giữ lấy, coi như là của hồi môn cho cháu."

Bà ngoại lo lắng cho Lục Kiều, bà già rồi, chết đi cũng chẳng có gì mà đáng tiếc, bà chỉ lo Lục Kiều không tìm được một người chồng tốt. Tiền thì tiêu hết vào bà, thế Lục Kiều kết hôn thì phải làm sao!

Bà muốn giữ lại số tiền này cho Lục Kiều, bảo đảm cuộc sống sau này của Lục Kiều sẽ tốt đẹp.

Lục Kiều rơm rớm nước mắt, cô quỳ dưới đất, rồi ghé sát đầu lên đầu gối bà ngoại, cô rơi nước mắt.