Bởi vì Hoắc Kính Đình biết tư thế ngủ của Lục Kiều kỳ dị cỡ nào.
Lục Kiều ngủ ở phòng khách, cô chưa lăn xuống giường, hoàn toàn là công của Hoắc Kính Đình nửa đêm đẩy cô về.
Hoắc Kính Đình không biết cô gái khác ngủ thì liệu có lăn qua lăn lại như này hay không, nhưng Lục Kiều ngủ thì đúng là quá giỏi lăn.
Hoắc Kính Đình đã nằm sát vào mép giường ngủ rồi. Chiếc giường to hai mét rưỡi, anh nằm không đến một mét.
Lục Kiều liên tục lăn, cánh tay bộp một cái đánh vào ngực Hoắc Kính Đình.
Hoắc Kính Đình đẩy Lục Kiều về, lúc về ngủ lại anh nằm nghiêng, như thế thì gần như là cho Lục Kiều cả cái giường luôn.
Không đến một tiếng đồng hồ, Lục Kiều lại lăn về, cái chân khoác lên hông Hoắc Kính Đình, Hoắc Kính Đình quay đầu lại nhìn, Lục Kiều nằm ngang rồi!
Phản ứng đầu tiên của Hoắc Kính Đình chính là anh cảm thấy rất may mắn, may mà Lục Kiều chưa có học đại học, chưa có ở ký túc xá, với cái tư thế ngủ này của cô thì nếu mà nằm ở giường ký túc xá thì một đêm phải lăn từ bên trên trên xuống dưới đất mấy lần đây?
Trước nửa đêm, cái chăn của Hoắc Kính Đình còn đang đắp trên người anh, sau nửa đêm cái chăn của Hoắc Kính Đình đã ở trên người Lục Kiều, khi trời sắp sáng chăn của Hoắc Kính Đình ở dưới đất.
Thì biết Lục Kiều giỏi lăn thế nào rồi đấy!
Hoắc Kính Đình cũng không cần dì Triệu gọi, trời còn rất sớm anh đã dậy rồi.
Không phải anh lo Lục Kiều về quê đón bà ngoại bị muộn giờ, mà là anh bị Lục Kiều đá liên tục cho không ngủ được.
Đêm này ngủ quá là mệt mỏi.
Ông mặt trời còn chưa xuất hiện, Hoắc Kính Đình đã mặc chiếc áo khoác thật dày ở trong phòng khách day day huyệt thái dương.
"Cậu cả, sao cậu dậy sớm thế? Cậu ngủ không ngon à? Có phải cậu không thoải mái chỗ nào không?"
Dì Triệu vươn tay ra sờ trán Hoắc Kính Đình, bà ấy tưởng anh sốt.
"Cô ấy cướp chăn của tôi rồi, còn suýt thì đá tôi xuống giường. Chiếc giường rộng như thế mà cũng không đủ cho cô ấy lăn."
Trong lời này của Hoắc Kính Đình lộ ra vẻ ấm ức.
Dì Triệu cười ra tiếng.
"Cậu có ngốc không vậy, cậu không biết ôm cô ấy ngủ à? Ôm chặt vào, không những có thể sưởi ấm, còn có thể ngủ ngon, còn có thể sớm sinh một em bé!"
Hoắc Kính Đình tức đến bật cười luôn, chuyện gì dì Triệu cũng có thể kéo đến cái đề tài này được.
"Không ngủ nữa, lát nữa xe cấp cứu sắp tới rồi. Tôi tiễn cô ấy đi. Đợi trong nhà không còn ai tôi lại ngủ lại một giấc vậy."
"Cũng được. Vậy đứng lên vận động đi! Đi quanh viện vài vòng!"
Dì Triệu cũng lo Hoắc Kính Đình bình phục không tốt, bà ấy kéo Hoắc Kính Đình ra ngoài đi dạo, đừng ỷ lại xe lăn, không khí buổi sáng trong lành lắm, hoạt động một chút còn có thể ăn nhiều hơn một chút nữa cơ.
Lúc Lục Kiều dậy thì Hoắc Kính Đình đã được một bài Thái cực quyền ở trong sân rồi.
Bên ngoài, xe cấp cứu đã tới đón, dì Triệu cầm một cái túi to rồi đưa cho Lục Kiều.
"Đồ ăn để ăn trên đường đi, đói thì ăn, đừng quên nhé!"
Hoắc Kính Đình lấy ví tiền đưa cho Lục Kiều.
"Mang theo tiền, chuẩn bị trước không cần lo lắng. Khi nào mọi người về thì gọi điện cho tôi, tôi đến bệnh viện Nam Hồ đợi mọi người, nhắc trước là tôi đã làm xong thủ tục giấy tờ rồi. Hôm nay kiểm tra không cần vội nằm viện thì chúng ta cùng nhau về nhà."
***
Lục Kiều cảm thấy rất ấm lòng, cô đã quen ở một mình, bà ngoại lớn tuổi sức khỏe cũng không tốt, chạy đông chạy tây có việc gì cũng toàn là cô tự giải quyết, bây giờ cô đi ra ngoại là cô được dặn dò đủ thứ, có người lo lắng cho, gặp phải vấn đề khó giải quyết thì Hoắc Kính Đình sẽ giải quyết trước giúp cô luôn.
"Đừng sốt ruột, đừng giục tài xế. Bình an là quan trọng nhất."
Nói xong, Hoắc Kính Đình cầm chiếc áo khoác rồi khoác lên người Lục Kiều.
"Đi đường xa, em nắm bắt thời gian nghỉ ngơi một lúc."
"Ừm. Anh đừng ra ngoài, cũng đừng cho người ta tới nhà làm phiền anh."
"Đừng lo cho tôi, em đi đi, đi sớm về sớm."
Hoắc Kính Đình vỗ lên cánh tay cô.
Lục Kiều chạy ra cổng.
Xe cấp cứu mà Chu Thanh Lam bố trí đi thẳng xuống dưới quê. Đi cùng còn có một bác sĩ.
Hoắc Kính Đình đã dặn dò riêng, nên chắc chắn Chu Thanh Lam có quan tâm và xử lý tốt chuyện này.
Quãng đường đi từ thành phố đến quê của Lục Kiều dài khoảng ba trăm km, quãng đường khá dài, còn ở nông thôn nữa.
Lục Kiều cũng chưa rời quê bao giờ, cô toàn sống ở quê, lúc trước cô được Lục Kiến đón đi nên mới đi ra khỏi quê nhà.
Cô lo cho bà ngoại lắm, Hoắc Kính Đình có thể giúp cô tìm bệnh viện tốt, Lục Kiều thật sự rất cảm kích Hoắc Kính Đình.
Đón bà ngoại đến ở cạnh mình rồi điều trị cho bà, thì cô sẽ không cần lo là bà ngoại ở quê liệu có bị ngã không? Có ốm nặng không? Có đau nhức không?