Phòng ngủ của Hoắc Kính Đình rất lớn, giường cũng rất lớn, có thêm hai người nữa nằm cũng được. Nhưng mà...
"Em đừng ngủ đến chỗ tôi!"
Hoắc Kính Đình chợt lên tiếng cắt ngang mạch suy nghĩ của Lục Kiều.
***
Lục Kiều trố mắt nhìn!
Hoắc Kính Đình sờ soạng rồi ngồi xuống mép giường, sau đó anh túm cái thảm rồi vứt lên giường, phân rõ ranh giới, chia chiếc giường to thành hai.
"Tôi ở bên này, em ở bên kia. Buổi tối lúc ngủ, em đừng vượt biên sang chỗ tôi!"
Hoắc Kính Đình giống như một hoàng hoa đại khuê nữ vậy, anh còn cầm một cái gối nữa cơ.
So với Lục Kiều thì anh còn xấu hổ hơn cơ.
Lục Kiều dở khóc dở cười, cái này gọi là đi con đường của người khác làm cho người khác không có đường để đi đấy chứ gì!
Có thể làm như này hả?
Cô gái người ta còn chưa nói anh không được động tay động chân a, bên anh đã đề phòng trước rồi.
"Tôi cũng đâu phải sắc lang!"
Lục Kiều buồn bực đáp lại anh một câu.
Hoắc Kính Đình cười ra tiếng, không trêu cô nữa.
"Ngày mai tôi sẽ bảo dì Triệu để một cái giường nhỏ vào trong phòng ngủ. Hôm nay ngủ trước một hôm này đã."
Lục Kiều đồng ý, cô cầm quần áo ngủ, đi tắm.
Lúc này, dì Triệu gõ cửa rồi đi vào.
Bà ấy bê hai bát canh rồi đặt cạnh tủ.
"Cậu cả, canh gà nhân sâm đã hầm xong rồi, cậu và bà cả uống một ít đi! Nửa đêm đói muốn ăn gì thì cứ nói với tôi, trên bếp lúc nào cũng có món ăn khuya."
"Được, dì Triệu, dì chọn ra một người từ trong viện, ngày mai bà ngoại của bà chủ chuyển tới, để người đó đi bệnh viện chăm sóc bà ấy."
"Không thành vấn đề, tôi sẽ sắp xếp ổn thỏa!"
Dì Triệu mập mạp, đặc biệt hiền lành, bà ấy ngồi bên cạnh giường bóp chân cho Hoắc Kính Đình.
Hoắc Kính Đình ra đời không bao lâu thì dì Triệu tới hầu hạ, bao nhiêu năm nay nói là chủ tớ, trên thực tế thì như người thân.
Dì Triệu đối xử với Hoắc Kính Đình tốt như đối xử với con trai ruột vậy.
"Cậu cả, tôi thích vị bà chủ này của chúng ta!"
Hoắc Kính Đình cười, ừm, rất đáng yêu, làm cho người ta yêu thích.
"Bụng dạ ngay thẳng không lòng vòng, trong sáng hào phóng có gì nói đấy, cô gái như thế thoải mái, không có tâm tư xấu!"
Dì Triệu mắt sắc, nhìn người rất chuẩn.
"Đúng là rất tốt."
"Cũng xinh nữa, mỗi cái là hơi gầy. Cũng phải, các cô gái bây giờ có mấy người béo đâu? Nhưng thấy thấy cô ấy sinh dễ đấy, cái mông kia vừa tròn vừa vểnh..."
Hoắc Kính Đình vội vàng ngăn dì Triệu lại.
"Đừng nói cái này nữa, cô ấy đang tắm đó, cô ấy nghe thấy thì lại xấu hổ đấy!"
"Xấu hổ gì chứ, đấy là chuyện sớm muộn mà, cậu cả, cậu có tĩnh dưỡng thì cũng đừng chậm trễ chuyện làm ba, mang thai sớm tốt hơn. Tôi chăm cậu đến khi cậu lớn, tôi đang giúp hai người sớm có tiểu cậu chủ, thế thì tôi có thể về hưu sớm rồi! Hai người đều đẹp trai xinh gái, sinh con ra chắc chắn rất đẹp!"
"Về đi!"
Hoắc Kính Đình dở khóc dở cười, đừng nói cái này, bây giờ loại chuyện này hoàn toàn không nằm trong phạm vi suy nghĩ của anh.
"Cậu đừng không coi chuyện đó ra gì nữa, mau nắm chặt đi! Tôi cũng không làm chậm trễ thời gian nghỉ ngơi của hai người nữa, cậu nhớ nắm chắc nhé!"
Dì Triệu còn làm tư thế cố lên với Hoắc Kính Đình.
Hoắc Kính Đình liếc mắt nhìn bài trí trong phòng, anh phát hiện cái gì cũng có đôi có cặp, búp bê đồ chơi hôn môi, chăn thêu uyên ương nghịch nước, còn dán không ít chữ hỉ đỏ nữa.
Hoắc Kính Đình hiểu rồi, chắc chắn là dì Triệu đã nhận được mưu kế của mẹ mình, giục bọn họ sớm có con đây mà.
Lắc đầu, thật sự chưa đến mức đấy, bây giờ giữa họ chỉ là quan hệ hợp tác thôi!
Sự có mặt của Lục Kiều đã giúp anh rất nhiều việc, giải quyết người hầu ác độc chuyên giám thị bên trong viện, anh có thể tự do hoạt động, hôm nay làm ầm ĩ một trận ở nhà tổ, cũng không ai dám phái người tới tiếp tục giám sát nữa, bên cạnh bớt đi rất nhiều tai mắt, Hoắc Kính Đình sống tự tại hơn rất nhiều.
Ban đầu anh không tin Lục Kiều có thể hỗ trợ được cái gì, không ngờ cô còn rất có bản lĩnh.
Mặc kệ là dùng biện pháp gì, đạt được mục đích thì chính là cách tốt nhất!
Lục Kiều tắm xong đi ra rồi lên giường.
Hoắc Kính Đình quân tử tuyệt đối, mặc dù giữa giường không có đặt ranh giới gì, nhưng anh đã cố ý nằm sát ra mép giường, một mình một chiếc chăn, giữa hai người họ rộng đủ cho hai người nữa nằm.
Nhắm mắt lại rồi nằm xuống, chưa ngủ, hình như đang đeo tai nghe nghe tin tức gì đấy.
"Em ngủ sớm đi, tôi đã dặn dì Triệu rồi, sáng sớm sẽ gọi em dậy."
Hoắc Kính Đình biến thành nằm nghiêng. Nói một câu ngủ ngon rồi cũng không động đậy nữa.
Lục Kiều ừ một tiếng, rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Hoắc Kính Đình thật sự rất nghiêm túc dặn Lục Kiều đừng vượt qua ranh giới, đây thật sự không phải nói giỡn đâu.