Chương 43

Cô nắm lấy đầu gối của Hoắc Kính Đình, hai mắt lóe lên.

Không hiểu sao Hoắc Kính Đình lại nghĩ đến con chó nhỏ!

Anh bật cười.

"Nói đi nói đi!"

Cô lắc lắc đầu gối anh, mau nói đi, lần sau tôi phải phòng bị cô ta như thế nào.

Hoắc Kính Đình giả vờ sờ soạng, tiện thể sờ tóc cô.

"Em dâu hai thông minh hơn em dâu ba, chú hai có sự hỗ trợ của cô ta đã giành được chỗ lợi không nhỏ. Cô ta rất giỏi, em nhìn cô ta em thấy cô ta đoan trang hào phóng, dịu dàng hiền lành, cô ta tâm tư khôn khéo, biết ăn nói, biết làm ra vẻ vô tội đáng thương."

"Rất trà xanh!"

Lục Kiều đưa ra định nghĩa.

Hoắc Kính Đình gật đầu, đúng vậy.

"Ở cùng cô ta thì em phải có cảnh giác, mỗi câu mà cô ta nói em đều phải phỏng đoán, đừng bị dẫn dắt bởi lời nói của cô ta. Nắm được quyền chủ động. Còn nữa, đấu đá bừa bãi trước mặt cô ta chính là khuyết điểm, chiêu này mà đối phó với em dâu ba thì không sao. Còn em dâu hai thì không được. Ở trước mặt em dâu hai em phải kiềm chế tính tình, không được hơi tí là động tay động chân, càng không được cái gì cũng nói ra hết, cô ta bắt được nhược điểm của em thì chắc chắn sẽ công kích em. Ghi âm gì gì đó kia thì là chắc chắn rồi, em còn phải rất cẩn thận với cô ta."

Lục Kiều chu miệng.

"Anh nói cả nửa ngày cũng chưa nói đến cụ thể là làm như thế nào."

"Học cách kiềm chế, đừng có chuyện gì cũng phải ra tay! Đánh nhau không giải quyết được vấn đề, sẽ chỉ càng làm sâu thêm mâu thuẫn thôi, học thông minh một chút, khởi động cái đầu nhỏ của em, dùng trí để thắng."

Lục Kiều hừ hừ.

"Sống ở nhà anh, chính là tham gia vào tiết mục đại não mạnh mẽ nhất! Sống một năm ở đây xong ra ngoài tôi có thể làm nhà khoa học rồi đấy!"

Khai phá trí lực a, rèn luyện đầu óc a, thời gian dài chỉ số thông minh của cô có thể tăng lên, vượt qua Anh xtanh luôn.

"Cẩn thận phòng bị cô ta là được."

Lục Kiều quyết định sau này cô không đơn độc gặp nhà Hoắc nhị nữa!

Muốn đấu trí, đầu óc cô có hơi không đủ dùng!

Xoa xoa bả vai, khẽ ngáp một cái.

"Mệt rồi à?"

Hoắc Kính Đình chạm vào tay Lục Kiều, sờ sờ thấy hơi lạnh, anh kéo qua rồi nắm chặt.

"Đi đi lại lại cả ngày, bây giờ trời đã tối rồi, em nghỉ ngơi một lúc trước đi. Sau khi về nhà ăn cơm xong thì đi nghỉ ngơi. Sáng mai em còn phải về quê nhà đấy."

Lục Kiều ừm một tiếng, cô mệt lắm rồi, cuộc gặp ngày hôm nay, cô đã bận từ sáng đến tối đây này.

Hoắc Kính Đình ôm vai cô, kéo cô xuống, cho cô gối lên chân mình.

Lục Kiều nhỏ gầy mong manh, cô co người ở ghế sau, cũng không sao.

Trên người đắp chiếc áo khoác của Hoắc Kính Đình, khoang mũi là mùi gỗ thoang thoảng.

Tâm trạng kích động của Lục Kiều dần bình ổn lại. Chiếc xe vững vàng chạy về phía trước, Lục Kiều vẫn có hơi buồn ngủ.

Dì Triệu đã chờ từ sớm rồi, bà ấy đã làm một bàn đầy đồ ăn.

Lần này không có ăn tách nữa, Hoắc Kính Đình gọi mọi người cùng nhau ăn cơm.

"Bà chủ à, tôi đã hầm tổ yến cho cô rồi đấy, mỗi ngày ăn một bát, rất tốt cho làn da. Nước nóng tôi đã đã xả sẵn rồi, giường của hai người cũng đã trải xong rồi, đi ngủ sớm đi!"

Dì Triệu nháy mắt.

Lục Kiều không để ý, đợi về đến phòng ngủ rồi, cô mới phát hiện cô mất giường rồi!

Dì Triệu đã quét dọn căn phòng rất là sạch sẽ!

Chắc là lo đồ đạc bày trong phòng nhiều quá sẽ ảnh hưởng đến việc Hoắc Kính Đình đi đường, nên đã xử lý những món đồ trông đẹp nhưng không có giá trị sử dụng gì lắm đi rồi.

Giường ở phòng khách đã được dọn đi rồi, ghế bành cũng không còn nữa, đổi thành hai cái sô pha đơn mềm, bàn trà thì cũng chuyển đi hết rồi, dưới sàn nhà trải thảm thật dày, chỗ góc cạnh cũng đã dùng miếng xốp dày bịt lại, lo Hoắc Kính Đình không cẩn thận va vào.

Những việc làm này là tốt, vì Hoắc Kính Đình, nhưng không còn giường ngủ thì cô ngủ ở đâu?

Hoắc Kính Đình đi vào thì cũng phát hiện ra cái vấn đề này.

Anh hơi xấu hổ.

Nhưng vẫn phải giả bộ không nhìn thấy cái gì hết.

"Anh mau đi bảo dì Triệu chuyển giường của tôi về đi!"

Lục Kiều thấy anh đi vào thì như nhìn thấy cứu tinh, cô vội vàng kéo cánh tay anh.

"Sau đó cả nhà đều biết sau khi kết hôn thì chúng ta vẫn luôn chia giường ngủ hả? Thế thì danh tiếng của tôi sẽ mất hết."

Sau khi mắt mù chân què, cộng thêm chân thứ ba cũng có bệnh vô dụng.

Sơ sơ là nhắc đến Hoắc Kính Đình thì mọi người đều cảm khái một câu, anh nguy quá!

Hoắc Kính Đình tiện tay kéo lấy tay cô, đi về phía phòng ngủ.

"Dì Triệu tự cho mình là thông minh này có hơi rắc rối, nếu đã vậy thì chúng ta ngủ chung luôn đi."

Lục Kiều quay mặt đi, kết hôn là kết hôn giả, cô là cô gái lớn thì là thật, cô lớn bằng từng này rồi cô còn chưa ngủ cùng đàn ông trên một chiếc giường bao giờ. Này có hơi ngượng ngùng nhé!