"Phỏng chừng đời này ông ấy không dám chọc em nữa đâu!"
Gặp phải người lợi hại rồi, ông Hoắc không dám cân nhắc chuyện lập gia pháp nữa, Lục Kiều không ăn cái hố này của ông ta!
Anh còn lo Lục Kiều không đối phó được, nên anh còn xin mang bài vị của ông cụ Hoắc ra cơ, nhưng mà không dùng đến. Lục Kiều dũng mãnh, cô không cần người khác bảo vệ nữa rồi.
Không chỉ có ông Hoắc không dám tùy tiện chọc vào Lục Kiều, phỏng chừng nhà Hoắc nhị, Hoắc tam cũng không dám nữa rồi.
Lục Kiều quá lợi hại, cô sẽ không uyển chuyển suy nghĩ khéo léo, cũng sẽ không vì cái này vì cái kia mà cân nhắc, cô chỉ biết mình không được chịu thiệt!
"Bà ngoại tôi nói, toàn thân tôi toàn là gai nhọn, hoàn toàn không có sự dịu dàng của con gái, tôi là một người tính khí nóng nảy, nóng nảy như quả ớt nhỏ vậy. Tôi mà không thay đổi tính cách đi, thì sau khi kết hôn chồng đánh cho một ngày ba trận! Tôi phản bác bảo, anh ta dám! Anh ta đánh tôi một lần tôi sẽ liều mạng với anh ta!"
Hoắc Kính Đình vội vàng xin khoan dung.
"Vợ, tôi không bạo lực gia đình đâu, em đừng liều mạng với tôi, cơ thể tôi không được đâu."
"Sao cái gì anh cũng nói được vậy!"
Lục Kiều lại đỏ mặt nữa rồi.
"Anh đừng nói nữa, nếu bà ngoại tôi mà đến, anh nói như vậy, thì tôi không nói rõ được đâu!"
"Bà ngoại em không biết chuyện này à?"
"Tôi chưa dám nói với bà, nếu bà mà biết thì chắc chắn không cho tôi tới. Tôi đã nói với bà ngoại tôi rằng tôi đến đây tìm bác sĩ chữa bệnh cho bà. Tôi tưởng mắt anh không sao, giúp anh lấy lại mọi thứ đã mất cũng rất đơn giản. Mười ngày nửa tháng là làm xong, bên này anh thành công là tôi có thể rời đi! Nhưng mắt anh như thế này, tôi cũng không đi được nữa. Bây giờ tôi cũng hiểu rồi, bên cạnh anh là đám sói quây xung quanh, muốn đi không phải là chuyện dễ dàng."
"Thế nếu sau khi bà ngoại em tới, rồi biết chuyện, liệu bà có tự trách rồi tức giận không? Thương em, dưới cơn tức giận không chữa trị nữa?"
***
Lo lắng của Hoắc Kính Đình cũng là lo lắng của Lục Kiều.
"Tôi cũng sợ như thế, nhưng bệnh của bà ngoại tôi không chữa thì không được. Cùng lắm thì đến lúc đó tôi từ từ nói cho bà biết."
Người mà Lục Kiều sợ nhất chính là bà ngoại, bây giờ cô hơi lo lắng rồi.
"Chúng ta có thể nói cho bà biết bằng một hình thức khác."
"Làm như thế nào?"
"Tôi nghĩ cách cho. Em đừng lo cái này nữa. Tôi sẽ làm cho bà ngoại tiếp nhận trị liệu, và bà cũng không trách em."
Lục Kiều rất tin tưởng anh, Hoắc Kính Đình thông minh, lắm kế, anh sẽ giải quyết tốt thôi.
Cô mỉm cười rồi gật đầu chắc nịch với anh, tin tưởng anh hoàn toàn. Trên gương mặt là nụ cười ngọt ngào.
Hoắc Kính Đình giả bộ không nhìn thấy, nhưng ngón tay hơi ngứa, anh rất muốn chạm vào mặt cô.
Lúc đấu với người khác thì hung hăng, nhưng ở trước mặt mình thì mỉm cười ngoan ngoãn đáng yêu như này.
Anh đành phải nói sang chuyện khác.
"Chuyện hôm nay, em cảm thấy em đã thắng rồi à?"
Lời này làm cho nụ cười của Lục Kiều biến mất.
Cô khom lưng, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút không cam tâm.
"Tôi cãi nhau thắng ba anh, nhưng tôi đã thua nhà Lão Nhị."
Nhớ đến cuộc đấu võ mồm tối nay, mặc dù nhìn qua thì cô chiếm thế thượng phong, đánh bại ông Hoắc. Nhưng cô đã thua vợ chồng Hoắc nhị.
Vợ Hoắc nhị bảo cô có bằng chứng không? Một câu nhẹ nhàng bâng quơ đã phủi sạch quan hệ với những chuyện xấu mà cô ta từng làm kia đi.
Hoắc Kính Đình ừ một tiếng, anh rất hài lòng, cô nhóc này không có kiêu ngạo quên hết tất cả, vẫn biết tự xét lại tìm được vấn đề cơ.
"Thực ra người hầu ở biệt viện toàn là nhà lão nhị sắp xếp, tôi thật sự đã nghe thấy cô ta chỉ huy chị Tuệ, chú Lý, không cho anh đi ra ngoài gì gì đó, cô ta mới là người đứng đằng sau chỉ huy, phỏng chừng cũng là ý của Hoắc nhị. Hôm nay tôi nhân cơ hội này vạch trần những chuyện mà bọn họ làm, tính nhân cơ hội này bắt ông già trừng phạt bọn họ, nhưng cô ta giả vờ đáng thương bị oan uổng, còn thách thức tôi, nói hai ba câu đã hóa giải vấn đề! Tôi sơ xuất quá!"
Cô thở phì phì hừ một tiếng, cô gặp đối thủ rồi!
"Em đã rút ra được bài học chưa?"
"Lần sau tôi nghe thấy cô ta sắp làm chuyện xấu, tôi sẽ ghi âm lại trước!"
Lục Kiều búng ngón tay, thông minh rồi chứ, cô đã học được cách nắm lấy bằng chứng rồi đấy.
Hoắc Kính Đình cười ra tiếng, cô vẫn còn ít tuổi, có lúc suy nghĩ chưa đủ chu toàn.
"Ngã một lần thông minh ra là rất tốt, nhưng mà, em muốn mãi mãi chịu thiệt ở chỗ cô ta à? Cô ta bẫy em một lần em phòng bị một lần, tại sao em không thể bẫy cô ta cơ chứ? Chủ động xuất kích tốt hơn so với bị động chịu đòn mà."
Lục Kiều quay đầu lại, tóc đuôi ngựa xoẹt qua mặt Hoắc Kính Đình.