Chương 41

Hai vợ chồng Hoắc tam thở phì phò rời đi.

Hai vợ chồng Hoắc nhị thì vẫn giữ thái độ anh em tình thâm, mỉm cười nhìn Hoắc Kính Đình và Lục Kiều.

"Chị dâu có tài ăn nói ghê, lần đầu tiên gặp mặt đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc thế này. Chị dâu yêu thương anh thật. Tình cảm này khiến cho người khác hâm mộ quá."

Hoắc nhị khen Lục Kiều.

"Đúng vậy, anh xem anh cả kìa, từ sau khi chị dâu vào cửa, khí sắc với sức khỏe của anh cả đều rất tốt, tốt hơn nhiều so với trước kia rồi, xem ra ngày anh ấy bình phục không còn xa nữa. Chị dâu có bản lĩnh thật đấy."

Vợ Hoắc nhị cũng phụ họa theo.

"Anh cả, anh đã khỏe rồi, thế có phải anh cũng nên về công ty làm việc rồi không? Hơn một năm nay, em vẫn luôn thay mặt giữ chức của anh, em làm không được như anh, em hơi lực bất tòng tâm. Anh đã khỏe lên rồi thì anh quay lại làm việc đi, em cũng từ chức thả lỏng một tí."

Hoắc Kính Đình nghe ra Hoắc nhị đang nói mát, đang thăm dò.

"Mắt anh vẫn chưa khỏi, về công ty cũng chỉ thêm phiền phức. Chẳng phải chú hai làm rất tốt sao? Tiếp tục làm đi."

"Nhưng em thấy anh cả vẫn còn rất để tâm đến công việc, sao anh biết được hợp tác với nhà họ Thượng vậy? Có phải ai đó lại đến làm phiền anh, rồi lắm mồm nói với anh đúng không?"

"Lục Kiến nói với anh."

Hoắc Kính Đình đá nồi cho Lục Kiến, mặt không đổi sắc.

"Con người Lục Kiến này có nhân phẩm như thế nào chú cũng biết rồi đấy, vợ anh cũng bị ông ta lừa, ông ta lấy bà ngoại ra để uy hϊếp vợ anh kết hôn với anh. Nào ngờ sau khi vợ anh kết hôn với anh xong, ông ta lại không thực hiện lời hứa. Hôm nay bọn anh gặp nhau, Lục Kiến nhắc đến dự án hợp tác của nhà họ Hoắc với nhà họ Thượng, hy vọng anh làm mối bắc cầu cho ông ta. Anh cũng biết làm vậy là đưa vấn đề khó cho chú, chú nể mặt vợ anh, cho ông ta dự án công trình này đi."

"Thế à? Được, anh cả đã mở lời rồi thì em nhất định làm theo."

"Cảm ơn em dâu hai thường xuyên tặng thuốc bổ, sau này không cần tặng nữa đâu, cái gì anh chẳng có, không làm em dâu hai vất vả nữa."

Đây là chặn vợ chồng Hoắc nhị ở ngoài cửa, chỉ còn kém mỗi bảo nhà tôi các người ít đến lại đi!

"Vâng!"

Vợ Hoắc nhị lên tiếng đồng ý, sau đó thì nhìn Lục Kiều rồi mỉm cười.

"Chị dâu cả mới đến, em cũng phải đưa chị dâu cả đi dạo đây đó, gặp bạn bè thân thích. Chị dâu cả, sau này chúng ta là bạn thân, em đưa chị ra ngoài chơi, giải sầu, mua sắm."

Lục Kiều lắc đầu.

"Tôi giải sầu tôi không mua sắm, tôi đến công viên xem số mệnh cho người khác."

Ách...

Vợ chồng Hoắc nhị không biết nói gì nữa.

Hoắc Kính Đình cười ra tiếng, anh vỗ tay Lục Kiều.

"Nghịch ngợm, được rồi, bọn anh mệt rồi, đi trước đây."

Lục Kiều đỡ cánh tay Hoắc Kính Đình, hai người tay nắm tay gắn bó thân thiết, trông còn rất có vẻ vợ chồng tình thâm giúp đỡ lẫn nhau cơ.

Vẻ mặt Hoắc nhị trầm xuống.

"Lại thêm một kẻ nữa giúp đỡ anh ta ."

"Miệng lưỡi sắc bén, lỗ mãng vô tri."

"Nghĩ cách tiếp vậy."

Hoắc nhị nhìn vợ.

Vợ Hoắc nhị mỉm cười, sau đó khoác tay Hoắc nhị.

"Tôi giải quyết cô ta thì được, nhưng tôi không cho phép có con riêng giành gia sản của con tôi."

"Bà chủ, chúng ta vẫn hợp tác vui vẻ."

Hai vợ chồng Hoắc Kính Đình lên xe, hai người cười đến nỗi sắp điên rồi.

Hoắc Kính Đình và hai đứa em, ông Hoắc đấu qua đấu lại bao nhiêu năm nay, hôm nay là lần sảng khoái nhất!

Thảo nào Lục Kiều bảo, có thù thì phải trả thù ngay trước mặt, trong lòng mới không uất ức!

Quả nhiên là thế, trực tiếp phản bác lại, cứng rắn ngay trước mặt, nói có lý có chứng cứ đanh thép phản kích lại, thì đúng là một trận đấu sảng khoái, thư thái, quá thoải mái!

"Em làm tôi phải lau mắt mà nhìn đấy, em làm mới nhận thức của tôi về em hết lần này đến lần khác!"

Hoắc Kính Đình thật không ngờ, Lục Kiều lại siêu thế.

Ban đầu thấy cô đánh nhau, anh cảm thấy không thể tin nổi.

Lần thứ hai cô đánh nhau thì anh không ngạc nhiên nữa.

Hôm nay cô không động thủ, nhưng cái miệng nhỏ thì nói cho ông Hoắc cứng miệng, ông ta tức giận mà không làm gì được, cô nói ra một đống sự thật còn nói đạo lý, lấy được toàn thắng.

Không kiêu ngạo không siểm nịnh, dốc hết sức, lợi hại mạnh mẽ, xử lý đâu vào đấy!

Cái này cũng gọi là giỏi văn giỏi võ rồi nhỉ?

"Nếu ông ta không chọc tôi, thì tôi cũng giữ lại chút thể diện cho ông ta. Ông ta nói cái gì mà trả tôi về, thế là tôi nóng mắt. Ông ta là ai chứ, dựa vào cái gì chứ! Tôi sống với anh cơ mà, tôi có kết hôn với ông ta đâu, ông ta còn coi mình là hoàng thượng đấy hả? Anh cũng không phải tên ngốc ngu dốt! Dọa ai đấy? Không cho ông ta biết tí lợi hại thì ông ta còn nghĩ tôi dễ bắt nạt thật đấy!"