"Nói rõ ra là được rồi. Những cái kia không tính nữa."
"Bây giờ đến lượt ông xin lỗi tôi rồi đấy! Xử oan cho tôi, vu cáo hãm hại tôi, đổ cho tôi một đống tội danh, còn uy hϊếp trả tôi về, ông không phân rõ phải trái, nghe một bên tin một bên, nổi giận lung tung còn bắt nạt tôi, ông nói xin lỗi tôi, sau đó đi đến từ đường quỳ, tự kiểm điểm lại mình đi!"
Lục Kiều kiêu ngạo a! Cô ngang ngược nhất đời rồi!
Cái gì gọi là nở mày nở mặt, cái gì gọi là vênh vênh váo váo, cô đã thể hiện ra một cách vô cùng nhuần nhuyễn!
Ông Hoắc đỏ bừng mặt, xấu hổ và cũng tức giận nữa.
Ông ta nhìn Lục Kiều, rồi định chất vấn Hoắc Kính Đình, con xem vợ con nói chuyện với ba con như vậy đấy hả? Sau đó nhìn thấy đôi mắt vô thần của Hoắc Kính Đình, thì không hỏi ra lời được, Hoắc Kính Đình hoàn toàn không đứng về phía người ba này.
Ông Hoắc hối hận á, ông ta muốn ra oai phủ đầu với Lục Kiều, lập quy tắc cho cô, khiến cho Lục Kiều không dám hung hăng rồi cái qué gì cũng nói nữa. Không ngờ ông ta lại bị Lục Kiều bắt chẹt ngược lại, uy chưa lập được, nhưng mất mặt là thật!
"Mau nói xin lỗi đi!"
Lục Kiều không bỏ qua, cô không bị thiệt, cô bị ông Hoắc gào quát một lúc lâu như vậy, ắt hẳn phải lấy lại thể diện.
"Ba, tổ huấn nhà họ Hoắc cũng có một điều, phạm lỗi thì phải tự kiểm điểm lại ngay."
Hoắc Kính Đình ở bên cạnh thêm mắm thêm muối.
"Đi đi đi! Đi hết ta! Mấy đứa cũng đi đi! Ta đã tạo cái nghiệp gì mà lại sinh ra một đám nợ như mấy đứa chứ! Đi hết đi!"
Ông Hoắc không xuống đài được, thế là hầm hừ mắng hết tất cả mọi người, ông ta vung tay áo lên đi trước luôn.
Lục Kiều cất cao giọng.
"Cách xa hoa đào nát ra, cẩn thận thân bại danh liệt!"
Cô nhắc nhở thiện ý thật.
Ông Hoắc tức đến nỗi suýt thì ngã trên cầu thang.
"Hoắc Kính Đình, con ly hôn với con bé đi!"
Kiểu con dâu này, ông ta không muốn!
"Ly hôn thì không thể đâu, tôi sẽ sinh cho ông hai đứa cháu trai cháu gái giỏi như tôi để chúng chơi với ông!"
Lục Kiều thừa thắng xông lên, tiếp tục công kích ông Hoắc!
Lần chiến đấu này, Lục Kiều thắng lợi hoàn toàn!
Hoắc Kính Đình cười ra tiếng, anh còn rất mong chờ cơ.
"Vợ, chúng ta về nhà đi, anh cũng muốn làm ba sớm một tí."
Lục Kiều nghe thấy câu này thì quay mặt đi, đỏ mặt.
"Chỗ nào cũng có anh!"
Mắng anh một câu, cổ cũng đỏ rồi.
Bà Hoắc mỉm cười hài lòng.
Lúc đầu, bà ấy cũng cảm thấy Lục Kiều và Hoắc Kính Đình không hợp, cô nhỏ tuổi, bằng cấp thấp thân thế không tốt, không có bối cảnh, nhưng đã cưới về rồi thì chỉ cần cô đối xử tốt với Hoắc Kính Đình, thì thế là được rồi.
Giờ xem ra, đây là một cặp trời đất tạo nên, vô cùng hợp nhau, Lục Kiều dũng mãnh đáo để, lý trí thông tuệ, thật đáng quý biết bao. Cô gái này rất tốt, rất xinh đẹp, tính cách rất mê người.
Bà ấy hoàn toàn không lo lắng về Hoắc Kính Đình nữa, anh có cô vợ tốt thế này bảo vệ, nửa đời sau Hoắc Kính Đình có thể sống bình an thanh thản rồi.
Hoắc Tĩnh Văn cũng muốn cổ vũ cho chị dâu, chị dâu siêu, chị dâu trâu bò, chị dâu chị mạnh nhất!
"Chị dâu, chị chính là thần tượng của em!"
Hoắc Tĩnh Văn hưng phấn đến nỗi nhảy lên, cô ấy thật sự rất bội phục Lục Kiều.
Cô ấy kéo tay Lục Kiều.
"Chị dâu, chị dạy cho em với. Em không có tiền đồ, gặp phải chuyện gì cũng tức giận, còn chưa nói được mấy câu nước mắt đã rơi, chẳng có tí khí thế gì cả, còn làm cho người ta tưởng là em dễ bắt nạt!"
***
"Chị tranh luận với ba em, ông ấy mồm to chị còn mồm to hơn, ông ấy mắng chị nhiều như thế, chị còn phản bác lại từng câu từng câu một, cãi nhau cũng nắm được quyền chủ động, còn làm cho bọn họ..."
Vừa phun ra khỏi đầu lưỡi, cô ấy định bảo là còn thuận lợi xử lý anh hai, anh ba luôn. Nhìn thấy bọn họ vẫn đang ở đây, cô ấy không dám nói câu này nữa.
"Tóm lại chị dạy em đi! Làm sao quản lý được nước mắt, không để mất bình tĩnh!"
"Khóc cái gì chứ! Em có lý thì em không cần phải khóc! Cãi nhau mà khóc là hỏng rồi, em nghĩ đi, cho dù chị có khóc thì chị cũng phải về nhà ôm chăn khóc, không được để cho người ngoài nhìn thấy rồi cười chê! Trước khi em khóc, em phải làm cho đối phương khóc trước, như thế có phải em là có cảm giác thành tựu không? Em hãy xông đến cảm giác thành tựu hưng phấn kia, tuyệt đối đừng khóc! Mắng lại là được rồi!"
Lục Kiều còn truyền thụ cho cô em chồng kinh nghiệm cãi nhau, kiểm soát tuyến lệ phát triển như thế nào nữa cơ.
Rất nhiều cô gái đều như thế này, tức gần chết rồi mà chưa nói đã khóc trước rồi! Mình cũng ghét chính mình như vậy nhưng lại không thể thay đổi!
Đừng khóc! Em hãy nghĩ là, em khóc là em thua, sẽ không trải nghiệm được tư vị chiến thắng nữa, nhịn đi!