"Công việc của con bận quá, không thể đi thăm anh cả được, con không biết những chuyện này."
***
"Là con chọn người không hiệu quả, trước mặt con bọn họ đối xử rất tốt với anh cả, không ngờ sau lưng lại hại anh ấy như vậy."
Hai vợ chồng Hoắc nhị vội vàng phủi sạch quan hệ.
"Bây giờ nói không biết rồi à? Chẳng phải mỗi ngày chú Lý điên kia đều báo cáo với cô sao? Em dâu hai, cô từng dặn đi dặn lại ông Lý, không được cho Hoắc Kính Đình đi ra ngoài đọc báo xem tin tức. Chẳng phải cô muốn giam lỏng Hoắc Kính Đình sao? Cô muốn từ từ giày vò chết anh ấy."
Lục Kiều không hề nể mặt vợ chồng Hoắc nhị, cô nói toạc ra âm mưu của bọn họ.
"Không có! Ba, con không có, con thật sự vì muốn tốt cho anh cả! Chị dâu, số lần chị em dâu chúng ta gặp nhau không nhiều, em có làm không tốt chỗ nào thì chị chỉ ra để em sửa, chị bôi nhọ em như vậy làm gì? Em và chú Lý bắt tay hại anh cả, chị có chứng cứ không? Chị không được nói em như vậy!"
Bà hai chính là thông minh, biết ngụy biện, giả vờ ấm ức phản bác, đòi bằng chứng.
Lục Kiều chịu thiệt rồi, cô thật sự không ngờ được điều này, cô cũng không có băng ghi âm gì cả.
Hoắc Kính Đình nghe thấy Lục Kiều nghẹn lời, anh khẽ thở dài, giờ cô biết đấu đá bừa bãi không được rồi chứ, vẫn phải chú trọng chiến thuật sách lược.
"Lục Kiều không phải là người biết nói dối."
Hoắc Kính Đình làm chứng cho Lục Kiều đúng lúc, ra sức ủng hộ.
"Anh cả giận em em không có gì để phản bác, dù sao thì người giúp việc cũng là do mà em tìm đến, chưa làm tốt công việc của mình, để anh cả chịu thiệt chịu ấm ức rồi. Anh cả, anh có ý kiến với em cũng phải. Em tin chị dâu là người không nói dối, nhưng em cũng cây ngay không sợ chết đứng, em chưa bao giờ làm chuyện sai khiến người khác hại anh cả!"
Vợ Hoắc nhị nói nghe thật oan ức.
Lục Kiều híp mắt, cô gặp phải đối thủ rồi!
"Còn có quản gia Từ mà nhà lão tam tìm nữa, cái loại quên chức trách, không biết ai là chủ kia thì ai mà chịu cho nổi? Nói là vì tốt cho Hoắc Kính Đình, thế là ngăn cản không cho phép anh ấy ra khỏi cửa như thế hả? Còn không phải là cá mè một lứa với chú Lý đấy à? Đều muốn kiểm soát Hoắc Kính Đình? Bình mới rượu cũ, chẳng phải là sai ông ta làm cho Hoắc Kính Đình ra hang hổ thì vào miệng sói à!"
"Nhà lão tam! Con nói như thế nào đây!"
"Con không có, ba! Con, con, con..."
Vợ cậu ba Hoắc không thông minh được như vợ cậu hai Hoắc, cũng không nói khéo được như người ta, bị chất vấn thì trong lúc nhất thời không tìm được cớ, ấp a ấp úng.
"Nhìn đi! Cô ta không còn gì để nói nữa chứ gì! Cô ta làm chuyện xấu lòng lang dạ thú, lộ tẩy rồi này! Cô ta muốn hại tôi tuổi còn trẻ đã phải làm quả phụ, tôi không nên đánh cô ta sao? Đánh người khác thì nhầm mất! Tôi còn chê tôi ra tay không đủ ác cơ! Với tâm tư của tôi tôi còn muốn tay năm tay mười tát vào mồm cô ta cơ!"
Lục Kiều bắt được lý rồi, trận này tấn công bà ba!
Bà ba đã trúng một cái trừng mắt của ông Hoắc!
"Tôi là con nhà gia đình nhỏ không khá giả gì, tôi chưa bao giờ được người khác hầu hạ, nhưng tôi nghĩ các ông là có tiền không biết làm gì cho tốt nên đốt hả. Một cái biệt viện mà hai mươi người hầu, chỉ trông coi một mình Hoắc Kính Đình, anh ấy còn quý hơn gấu trúc sao? Đừng nói mấy lời kiểu vì tốt cho anh ấy, giám sát chính là giám sát, tôi đuổi một đám người xấu đi, sau đó bọn họ vẫn chưa từ bỏ ý đồ vẫn còn muốn nhét người vào trong viện anh ấy, thế là cứ muốn giày vò anh ấy sao? Ông nói cái gì mà anh em như thể tay chân, gia tộc vẻ vang, thế một đám người hầu cứ đòi vào trong hại chết anh ấy thì là có mưu mô gì hả?"
"Bây giờ bên trong biệt viện đã có người chăm sóc cho Hoắc Kính Đình chưa?"
Hoắc Tĩnh Văn nghe đến đây thì vội vàng nói.
"Có ạ, là dì Triệu mấy người đó đi qua chăm sóc anh cả."
"Ừ, đủ người rồi thì không cần cho thêm người hầu sang chỗ thằng bé nữa. Không cần thiết! Ai cũng không được!"
Ông Hoắc ra lệnh một tiếng, Hoắc nhị, Hoắc tam bất mãn nhưng cũng không dám nữa.
"Bây giờ ông đã biết rõ sự việc rồi chứ, biết tại sao tôi lại đánh cô ta rồi chứ?"
"Ừ."
Lục Kiều lấy được câu khẳng định này, cô cười, nhoáng cái đã trở nên đắc ý!
Cô hất cằm, rất là kiêu ngạo.
"Tôi bảo vệ chồng tôi, tôi sai à?"
"Không sai."
"Tôi đuổi người hầu đi, có đúng không?"
"Đúng."
"Tôi đánh Bà ba và tên quản gia mà cô ta mang đến, có nên hay không?"
Ông Hoắc nhíu chặt chân mày, làm gì mà hỏi mãi vậy.
"Tôi hiểu."
"Vậy được, ông đã bảo mọi chuyện tôi làm đều không sai. Ông còn phạt tôi đi xin lỗi và quỳ từ đường nữa không?"