Chương 38

"Ông Hoắc, ông uống trà đi!"

Nói xong cô rót một chén trà, lúc bưng qua, cô ngắt một quả nho rồi ném vào trong chén trà.

Ông Hoắc không nhìn thấy gì, không biết cho nên khi chén trà chạm vào môi, ông ta há miệng định uống, nhưng uống vào thì không phải trà, mà một quả nho trôi vào trong miệng, ông ta suýt thì bị nghẹn.

"Cô..."

Ông ta hơi tức giận, không phải cô bảo là uống trà sao?

"Tức giận rồi à? Đúng vậy, tôi bảo là rót trà cho ông, ông nghĩ rằng cái mà ông uống vào chính là trà sao? Ông có biết được tôi đã bỏ cái gì vào cốc trà của ông hay không?"

Lục Kiều tiếp lời ông ta, cô nói tiếp.

"Ông có thể tháo khăn quàng cổ xuống, trừng mắt mắng tôi lừa ông, Hoắc Kính Đình không thể nhìn được. Cho nên có người hạ độc vào trong đồ ăn của anh ấy, anh ấy cũng không phát hiện ra rồi cứ thế ăn vào. Ông có biết Tây Phán không? Loại thuốc giữ bình tĩnh dành cho người bệnh tâm thần mắc chứng hậm hực uống đấy, những người hầu kia ngày nào cũng cho Hoắc Kính Đình uống."

Vẻ mặt ông Hoắc có hơi ngưng trọng.

"Thuốc bổ, canh gà hầm, điểm tâm trái cây bữa ăn ngon gì đó đưa đến, Hoắc Kính Đình chỉ được ăn tí da lông, thậm chí anh ấy còn không được ăn."

Lục Kiều bưng chén trà lên, xì một tiếng khinh miệt.

"Uống trà!"

Ông Hoắc nghe thấy tiếng xì kia, lần này ông ta hoàn toàn không nhận chén trà nữa.

"Ông nôn ra ngụm nước rồi à? Có thấy ghê tởm không?"

"Bên trong canh của Hoắc Kính Đình, những người hầu ác độc cũng nhổ nước miếng vào đấy."

Ông Hoắc kéo chiếc khăn quàng xuống, ông ta đã biết Hoắc Kính Đình ở biệt viện phải chịu biết bao nhiêu khốn khổ rồi.

"Đám nô tài gian xảo này tạo phản rồi!"

Ông ta thở phì phì đứng lên định đi gọi điện thoại, bắt hết nhưng tên người hầu đã thay kia lại.

Lục Kiều tiến lên một bước, ngăn trước mặt ông Hoắc.

"Ông đi làm gì vậy?"

"Tôi đi gọi điện thoại!"

"Gọi điện thoại làm cái gì?"

"Trừng trị những tên khốn kiếp kia!"

"Chuyện này để người khác đi làm thì được rồi, ông đi làm gì!"

"Tôi phải ra lệnh!"

"Ông đã lớn tuổi thế này rồi, từ đây đến chỗ điện thoại xa lắm, ông đi rồi ông ngã ra đấy thì sao? Ông đừng đi nữa, ông ngồi xuống đi."

"Tránh ra!"

"Không được, tôi là vì tốt cho ông!"

"Cô xong chưa vậy?"

"Mời ông ngồi lại chỗ ngồi!"

"Lục Kiều!"

"Ông tức giận làm cái gì? Đây chính là chuyện mà Hoắc Kính Đình trải qua sáng nay! Đây chính là chuyện mà tên quản gia được vợ Hoắc tam tìm đến đã làm với Hoắc Kính Đình! Ông tức giận rồi à? Hoắc Kính Đình không tức giận sao? Đến cả quyền đi ra khỏi cửa anh ấy cũng không có! Tôi không hề phóng đại sự thật, chính là như thế đó. Thậm chí so với việc này thì ông còn phải hỏi đến gốc rễ sự việc, bọn họ có thể nói đây là vì tốt cho Hoắc Kính Đình, vì để tốt cho anh ấy nên không cho anh ấy ra khỏi cửa à? Anh ấy là chim trong l*иg sắt sao? Ông tới cảm động lây một chút đi, ông bảo, liệu ông có nổi bão không? Liệu ông có đánh người không!"

Lục Kiều diễn đầu đuôi sự việc cho ông ta xem một lượt. Để ông ta có cảm nhận hệt như chính mình tự trải qua vậy! Thế thì ông ta sẽ biết cuộc sống của Hoắc Kính Đình đã diễn ra như thế nào.

"Bây giờ ông đã hiểu rồi chứ?"

Ông Hoắc nhíu chặt chân mày, Hoắc Kính Đình ở biệt viện hơn một năm nay, ông Hoắc bận rộn yêu đương với người mẫu trẻ, căn bản là mặc kệ luôn, Hoắc Kính Đình kết hôn với Lục Kiều, ông ta mới đi qua một lần, còn những lúc khác thì ông ta hoàn toàn không tới.

Bây giờ ông ta đã biết Hoắc Kính Đình sống như thế nào.

"Biệt viện có hai mươi người hầu, bọn họ thay nhau bắt nạt Hoắc Kính Đình, bỏ thuốc độc vào trong đồ ăn của anh ấy, cho anh ấy ăn đồ sống nguội hỏng thiu, mở miệng ra thì đủ các loại châm chọc, Hoắc Kính Đình ốm lên cơn sốt rần rần cũng không ai lo. Những người hầu này làm cái gì vậy? Bọn họ phục vụ người ta như thế sao? Tôi không đuổi bọn họ đi, giữ bọn họ lại để bọn họ tiếp tục hãm hại Hoắc Kính Đình à? Ông bảo tôi gây rối náo loạn làm cho gà bay chó sủa, vậy được, cho ông xử lý chuyện này, ông sẽ làm thế nào? Ông đặt mình vào hoàn cảnh của người khác rồi nghĩ đi, nếu ông là Hoắc Kính Đình thì ông có muốn nhẫn nhịn như thế hay không?"

Lục Kiều khí thế bức người, ném vấn đề lại cho ông Hoắc.

Ông Hoắc nghiêm khắc nhìn về phía hai vợ chồng Hoắc nhị.

"Kính Đường, người hầu ở biệt viện là do một tay vợ con sắp xếp, con từng nói rằng bọn họ đều là những trợ thủ đắc lực được đào tạo bài bản, chắc chắn có thể chăm sóc tốt cho anh cả con, vậy là chăm sóc như vậy sao? Vợ chồng các con muốn làm cái gì? Ngại thằng bé chết quá chậm à? Muốn giày vò chết thằng bé sao?"

Hai vợ chồng Hoắc nhị sợ đến nỗi vội vàng đứng lên.