Nói cô mấy câu cô liền nổi giận, tôi là bố chồng cô, có cô con dâu nào lại đi nói chuyện với trưởng bối như thế này không hả? Không tôn trọng trưởng bối, không có lễ phép, hành động như người đàn bà chanh chua! Lục Kiều, cô xin lỗi vợ thằng ba ngay cho tôi, sau đó đến từ đường quỳ gối với tổ tông!"
Đã trừng phạt rồi, nhận lỗi rồi xin lỗi, xong đến từ đường quỳ.
Lục Kiều hừ lạnh một tiếng.
Cô hất cằm, kiêu ngạo không tuân theo.
"Tôi không đi thì sao?"
Ông Hoắc không ngờ quyền uy của ông ta lại bị thách thức.
Mặt ông ta trầm xuống.
"Ngay từ đầu tôi đã không đồng ý hôn sự của hai người, dượng của cô muốn bám vào nhà phú quý nên đã nhét cô cho nhà họ Hoắc chúng tôi, từ phương diện nào đó thì cô cũng không phù hợp với tiêu chuẩn lấy vợ của nhà họ Hoắc. Không đạt yêu cầu của nhà họ Hoắc chúng tôi, cô có sự chênh lệch quá lớn với tiêu chuẩn cô con dâu hiền của nhà họ Hoắc chúng tôi, chỉ có giả cô về, hôn sự này mới không còn giá trị nữa."
"Mua đồ có thể trả hàng không cần lý do trong bảy ngày, nhà họ Hoắc các ông cưới vợ cũng có thời gian thử việc không hài lòng là có thể trả hàng à?"
***
Cô vừa nói ra câu này, Hoắc Tĩnh Văn không nhịn được bật cười.
Thế là trúng một cái lườm của ông Hoắc.
Hoắc Kính Đình cũng không nhịn cười được, anh cúi đầu ho nhẹ một tiếng.
Lục Kiều nhìn ông Hoắc với ánh mắt trào phúng. Mặc kệ ông ta có tức giận hay là mắng nhiếc, Lục Kiều cũng không quan tâm.
"Tôi bực mình rồi đấy, hôn sự của tôi và Hoắc Kính Đình, một ông bố chồng như ông cứ chọn linh tinh cái gì hả, ông này, bây giờ không phải là thời dân quốc, Hoắc Kính Đình cũng không phải tên ngốc, ông bảo trả tôi về thì anh ấy phải trả tôi về chắc, ông nói có ý nghĩa không? Hoắc Kính Đình sẽ nghe ông chắc? Pháp luật cho phép sao?"
Hoắc Tĩnh Văn muốn cho chị dâu một cái biệt hiệu, đó là chuyên gia trả đũa bằng ngôn ngữ!
Cô ấy lớn bằng từng này, đây là lần đầu tiên cô ấy thấy ba bị nói cho không phản bác lại được như này! Nói mà ông ta á khẩu không trả lời được!
Không hiểu sao cô ấy rất sảng khoái!
"Ông thật sự cho rằng dưới mông ông là long ỷ đấy hả, nói gì mà nói nhiều thế? Nếu không phải vì Hoắc Kính Đình, thì ông có đưa kiệu tám người khiêng tới mời tôi, tôi cũng không thèm nhìn ông lấy một cái! Nhà họ Hoắc các ông chẳng cao quý đến thế đâu."
Lục Kiều xốc tay áo, xoa thắt lưng, vẻ mặt khinh thường, nhưng cái dáng điệu của người đàn bà chanh chua này lại đáng yêu thế.
Người không to nhưng khí thế thì mạnh.
Cô hoàn toàn không để ông Hoắc vào mắt!
"Không phân rõ thị phi, càn quấy, phong kiến cổ hủ, cuồng vọng tự đại, chính là nói ông đấy!"
Ông Hoắc bị Lục Kiều nói cho tức đến nỗi mặt lúc trắng lúc đỏ, lúc thì tím! Toàn thân run cầm cập.
Ông ta chỉ vào Lục Kiều, cô cô cô, cứ cô một lúc lâu.
Ông ta quay qua mắng Hoắc Kính Đình.
"Hoắc Kính Đình, con nhìn đi! Con thấy vợ con mắng ba con như vậy mà con không nói câu nào sao?"
Hoắc Kính Đình rất là vô tội, anh khẽ buông lỏng tay.
"Ba, mắt con hỏng rồi, không thấy được."
Hoắc Tĩnh Văn không thể nào nhịn được nữa, cô ấy cười to ha ha!
Chị dâu và anh cả quả không hổ là hai vợ chồng, phối hợp ăn ý quá!
Hai người họ ra tay thì có thể làm tức chết một đám!
Bà Hoắc cũng bật cười, bà ấy mở mắt ra nhìn Lục Kiều, ánh nhìn toát lên vẻ vui mừng, cũng mang theo chút cảnh cáo, bà ấy khẽ lắc đầu, ý bảo Lục Kiều bớt bớt lại.
Có Lục Kiều ở đây, Hoắc Kính Đình sẽ không phải chịu thiệt thòi nữa.
Hoắc Kính Đình cũng ủng hộ Lục Kiều hết sức mình.
"Tôi không đấu võ mồm với ông nữa, làm như thể tôi bắt nạt người già vậy! Đấu võ mồm với ông cũng không có cảm giác thành tựu! Tôi và ông nói chuyện thực tế, nói đạo lý đi."
Lục Kiều chỉnh lại nét mặt, không còn mang vẻ mặt ông có tức chết là ông đáng đời, chọc tức ông Hoắc nữa.
"Tôi không thanh minh cho bản thân, tôi diễn cho ông một xem một lần. Tôi cho ông biết, Hoắc Kính Đình đã sống những ngày như thế nào!"
Lục Kiều nhìn trái nhìn phải, sau đó cô lấy khăn quàng cổ của Hoắc Kính Đình xuống.
Rồi đi về phía ông Hoắc.
"Ông hãy cảm nhận một chút về cảnh ngộ của Hoắc Kính Đình đi. Mắt anh ấy không nhìn được, ông hãy trải nghiệm một phen đi."
Ông Hoắc lùi ra sau đề phòng, không biết Lục Kiều muốn làm gì.
Lục Kiều đi vòng đến bên cạnh ông ta.
"Tôi không hại ông. Ông tưởng tôi định cầm một cái dây thừng siết chết ông à? Đã lớn tuổi vậy rồi còn nhát gan thế."
Cô hừ một tiếng khinh bỉ, sau đó cô quấn khăn quàng cổ lên mắt ông Hoắc.
Sau đó cô quơ quơ tay trước mặt ông ta, xác nhận ông ta không nhìn thấy gì nữa.