Hoắc Kính Đình nói câu này đã đâm trúng chỗ đau của ông Hoắc.
Vì bảo vệ Lục Kiều, Hoắc Kính Đình trở mặt rồi!
Ba bắt nạt vợ con, con mặc kệ ba có phải là ba ruột con hay không, con nhất định phải đáp trả lại!
Ông Hoắc tức đến tím cả mặt, ông ta đập tay xuống bàn trà.
"Hoắc Kính Đình! Con điên rồi hả? Ba là ba của con! Con dám ăn nói với ba như thế hả? Con đừng tưởng sức khỏe con không tốt mà ba không đánh con!"
"Ông thử động vào một sợi tóc của anh ấy xem!"
Lục Kiều không thể nào nhịn được nữa, cô chợt đứng ra, vung tay áo, xoa thắt lưng, trông như con gà trống chuẩn bị đánh nhau, lông toàn thân đều dựng thẳng lên!
Ông Hoắc nào có bị thách thức uy nghiêm như này bao giờ đâu, nhất thời ông ta nổi trận lôi đình.
Ông ta cầm lấy cốc trà rồi định ném vào Hoắc Kính Đình và Lục Kiều.
Bà Hoắc chợt mở mắt ra, ném phật châu trong tay về phía mấy cái cốc trà.
Bên trong phòng khách lặng ngắt như tờ, cốc trà của ông Hoắc đang giơ ở giữa không trung, nhìn thấy vợ mình tức giận, ông ta sượng mặt, ngượng ngùng để cốc trà lại bàn trà.
"Sức khỏe Kính Đình như thế mà ông còn dám ra tay với thằng bé hả? Không có Lục Kiều bảo vệ Kính Đình thì Kính Đình đã chết rồi, ông lắm con trai, có chết một đứa ông cũng không quan tâm, nhưng tôi chỉ có một đứa con trai này thôi, ông làm tôi nóng thì chúng ta hãy tính rõ hết ân oán trong mấy chục năm nay đi."
Bình thường bà Hoắc tu phật không hỏi chuyện thế tục, nhưng mà khi bà ấy nổi giận thật rồi thì ông Hoắc cũng phải sợ.
Sống cùng nhau bao nhiêu năm, ông ta đã bị bà Hoắc tóm được biết bao nhiêu chuyện khuất tất? Bà Hoắc đã tu Phật, bà ấy chẳng có tâm tư đi đấu đá với mấy cái thứ cũ rích kia cho lắm, nếu mà thật sự chọc vào đầu quả tim của bà Hoắc, thì bà Hoắc có thể tha cho ông Hoắc sao?
Ông Hoắc cũng biết điểm này, nhược điểm bị tóm, ông ta cũng không dám hò to ngay trước mặt bà Hoắc.
Lại cộng thêm nhà mẹ đẻ của bà Hoắc cũng rất mạnh.
Ông ta dám ư?
Nhìn thấy ông Hoắc ngượng ngập, bà Hoắc cũng dịu đi.
"Lục Kiều, con bớt nóng tính lại, không ai nói chuyện với trưởng bối như thế đâu. Kính Đình, cho dù có như thế nào thì ông ấy cũng là ba con. Mẹ biết con bệnh đã lâu, trong lòng có oán giận, nhưng có những lời con không nên nói!"
Đánh tiếng hết một lượt xong, bà Hoắc thản nhiên liếc mắt nhìn Hoắc nhị, Hoắc tam, hai người này cũng không dám to mồm với mẹ cả, bọn họ cúi đầu không lộ ra vẻ mặt xem kịch hay nữa.
Bà Hoắc lại cầm phật châu lại, nhắm mắt.
"Thế thì cô cũng không thể đánh em dâu cô chứ!"
Ông Hoắc im lặng một lúc, sau đó họng súng lại nhắm vào Lục Kiều lần nữa, ông ta vẫn muốn làm chỗ dựa cho vợ của đứa con trai thứ ba.
"Nhà họ Hoắc chúng ta là gia đình giàu có, từng hành động lời nói đều phải có tiêu chuẩn. Cô đến chưa lâu, không hiểu. Không sao, hôm nay tôi sẽ phá lệ cho cô biết gia pháp!"
Ông Hoắc nói xong thì nhìn bà Hoắc một cái, bà Hoắc không có hành động gì, ông Hoắc tiếp tục giương oai.
"Đầu tiên, người hầu cũng là người, chủ nhân không được tùy tiện đánh mắng. Cô không phân rõ phải trái tiến lên là động thủ, cái này là cô không đúng. Tiếp theo, chị em dâu, con gái con dâu đều là người thân, không được tùy tiện bịa đặt thị phi châm ngòi ly gián, càng không được tùy tiện chửi bới khinh thường, mấy cô con dâu các cô ở chung không hòa thuận, suốt ngày đâm bị thóc chọc bị gạo gây xích mích, thế chẳng phải là khiến cho mấy anh em nảy sinh mâu thuẫn nội bộ sao?"
Ông Hoắc càng nói càng dài dòng.
"Anh em như thể tay chân, đồng lòng thì cùng có lợi, anh em bất hòa gia đình không hưng thịnh, tuy mấy đứa là phụ nữ, nhưng cũng đảm đương trọng trách khai chi tán diệp, trợ giúp cho người đàn ông của mình gánh vác trách nhiệm xây dựng nhà họ Hoắc hưng thịnh, mấy đứa cũng là bộ mặt của nhà họ Hoắc, ở thành phố này nhà họ Hoắc chúng ta cũng là một gia đình lớn và giàu có, mấy đứa có mất lễ nghi, mất dạy, ra tay đánh nhau, để cho người ta cười cho, thử hỏi có mất mặt nhà họ Hoắc không cơ chứ?"
Lục Kiều len lén trợn trắng mắt, mang cái mũ này vào, chỉ thiếu chút nữa là ông ta nói thất phu hữu trách* luôn thôi.
*Thất phu hữu trách: (thất phu: dân chúng bình dân) ban đầu chỉ nam giới nói chung, về sau thì phiếm chỉ quần chúng nhân dân. Ý là mỗi người đều có trách nhiệm phải gánh vác, thường đi cùng với "thiên hạ hưng vong". (Theo baike.baidu)
Những lời nói rỗng tuếch, tội danh như có như không, tất cả đều bày ra.
"Cô cũng đừng hiểu lầm ý tốt của người khác. Vợ thằng ba là nó lo không đủ người hầu, phục vụ các cô không tốt, cũng lo cô không biết phép tắc, có một quản gia ở bên cạnh trợ giúp, cô cũng sẽ không mắc sai lầm. Tất cả mọi người cũng đều muốn tốt cho hai đứa, sao cô lại đối xử với vợ thằng ba như thế hả? Quét, đánh người ta ra ngoài, còn đánh cả vào mặt của vợ thằng ba nữa! Cô bảo tôi phải ăn nói với bên thông gia như thế nào đây? Kính Đình sức khỏe không được tốt, không thể ràng buộc cô, nên cô coi trời bằng vung đấy hả? Trong mắt cô có còn có nhà họ Hoắc nữa hay không?