Chương 35

Bà chủ Hoắc tam là một tiểu thư đanh đá chua ngoa thuộc hộ nhà giàu mới nổi, Hoắc tam Hoắc Kính Huy thì là một người đầu béo, tai to và mắt nhỏ, tóc bóng dầu và mặt đầy dầu. Người như này trong lòng có tâm tư gì thì đều viết hết lên mặt rồi, gọi một tiếng anh cả cũng tỏ ra rất là không kiên nhẫn.

Lục Kiều không kìm được cảm thấy may mắn, may mà Hoắc Kính Đình đẹp trai lại có dáng người đẹp, cho dù cơ thể anh có một chút không trọn vẹn thì anh cũng là nhân trung long phượng, nếu không thì với cái tướng mạo như hai người này, thì dù có ân tình với cô lớn cỡ nào cô cũng không lấy.

Ừm, cô cũng hơi xem trọng nhan sắc đấy!

Hai vợ chồng Hoắc nhị coi như còn khách khí với Lục Kiều, bọn họ ngoan ngoãn gọi đại ca, chị dâu.

Hai vợ chồng Hoắc tam thì chỉ cho Lục Kiều cái lườm với cả một cái hừ lạnh!

Ông Hoắc nén giận, chỉ vào sô pha.

"Ngồi."

Hoắc Kính Đình kéo Lục Kiều ngồi xuống.

"Kính Đình, vợ con đánh vợ lão tam? Có chuyện này hay không?"

Không đợi bọn họ ngồi yên trước, ông Hoắc đã hỏi luôn rồi.

"Sự việc xảy ra ắt có nguyên nhân, vả lại cũng không phải là vợ con đánh tam đệ muội, mà là đánh đầy tớ, đầy tớ không biết phép tắc, bất kính với chủ nhân, làm việc thì lạm quyền, tùy tiện nhúng tay vào chuyện của chủ nhân, châm chọc khıêυ khí©h đủ kiểu với vợ con, vợ con không nhịn được nữa mới ra tay."

Hoắc Kính Đình bảo vệ Lục Kiều, quăng hết nguyên nhân cho đầy tớ. Thế này chẳng phải là đã thay đổi tính nghiêm trọng của vấn đề rồi sao?

Ông Hoắc nhìn về phía vợ Hoắc tam, sao nói khác thế?

"Ba! Anh cả đang thiên vị Lục Kiều. Sự việc hoàn toàn không phải như vậy, con nghe thấy người làm ở biệt viện xin từ chức tập thể không làm nữa, con có lòng tốt đưa quản gia sang đấy, muốn giúp anh cả một phen, Lục Kiều đã sỉ nhục người quản gia mà con dẫn đến, quản gia chỉ làm việc theo thông lệ, hỏi thêm vài câu, cũng là vì lo cho an toàn của anh cả, Lục Kiều không cho người ta nói xong đã động thủ đánh người rồi! Ba nhìn đi con bị đánh, trên mặt con, trên tay con toàn là vết lằn, toàn là Lục Kiều đánh đó! Chị hai cũng nhìn thấy!"

Vợ Hoắc tam khóc lóc phản bác, rồi nhìn về phía vợ Hoắc nhị.

Vợ Hoắc nhị gật đầu.

"Đúng vậy, ba, con nhìn thấy rất rõ ràng. Chị dâu cả có hơi lỗ mãng, chị ấy đã quét em dâu từ tam viện đến cổng chính. Con không biết nguyên nhân cụ thể, nhưng chị dâu đánh người thì con đã nhìn thấy."

***

"Chị dâu, em dâu ba, chúng ta đều là chị em dâu, có một số hiểu lầm nói ra là được, đừng động tay động chân. Chị dâu cả, hôm nay chị hơi quá đáng rồi đấy!"

Vợ Hoắc nhị nói câu này khéo quá, giúp vợ Hoắc tam cùng nói xấu Lục Kiều, nhưng từ đó còn giả bộ làm người tốt, tỏ vẻ thông minh. Trái phải đều không đắc tội ai hết, còn có thể giả bộ làm người hòa giải.

Ông Hoắc hung hăng trừng Lục Kiều một cái, từ khi Lục Kiều vào làm dâu, ông ta rất là bất mãn. Bây giờ thì càng bất mãn đến cực điểm.

Nhìn sang bà Hoắc ở bên cạnh.

"Con dâu bà mà bà không quản à!"

Ông Hoắc hy vọng vợ mình nghiêm khắc dạy dỗ Lục Kiều.

"Tôi hiểu Lục Kiều, con bé không phải là người không nói lý."

Bà Hoắc nói xong lập trường của mình xong thì nhắm mắt lại, tay cầm phật châu niệm kinh, bày ra thái độ mặc kệ không hỏi.

Ông Hoắc hừ nặng một cái, bà không quản thì tôi quản!

Sau đó ông ta chỉ Lục Kiều rồi mắng to.

"Từ khi cô bước chân vào nhà họ Hoắc, không có ngày nào biệt vện được an bình! Cô định làm cho nhà họ Hoắc rối tung lên gà bay chó sủa hả! Xuất thân từ nhà nghèo, không ai dạy cô lễ nghi gia pháp, cứ mặc kệ cho cô hồ nháo đấy à!"

Lục Kiều đang định lên tiếng, Hoắc Kính Đình đã đè tay cô lại.

"Vợ con có chỗ nào làm không tốt hả? Cô ấy tóm được người hầu độc ác hạ độc con là không tốt? Hay là đốc thúc cho con mau khỏe lại là không tốt? Con sống ở biệt viện lâu như thế, con không hề thấy chuyện gà bay chó sủa mà ba nói, con chỉ thấy có sự dẹp yên và trấn chỉnh lại trật tự của toàn bộ biệt viện. Cô ấy chẳng có thân thế bối cảnh gì, nhưng cô ấy hiểu biết, lương thiện hơn những thiên kim tiểu thư xuất thân từ những gia đình giàu có kia."

Sau khi anh nói ra câu đằng sau, mặt vợ Hoắc nhị, vợ Hoắc tam đều hiện lên vẻ tức giận, anh nói vậy chẳng phải là đang nói cho bọn họ nghe sao?

Hoắc Kính Đình khinh thường hừ một tiếng.

"Ba, ba cũng đừng nói mấy câu như gia đình nhỏ nhà nghèo nữa, mấy chục năm trước chẳng phải nhà họ Hoắc cũng là gia đình tư sản đi theo con đường tư bản chủ nghĩa đấy à? Hồi đó khi đi dạo phố bị người ta chửi mày là thằng chó, ba cũng từng bảo là chi bằng sinh ra ở gia đình bình thường còn hơn đấy à. Phong thủy luân chuyển, không ai cao quý hơn ai đâu."