Chương 34

Bà Hoắc đúng là người mẹ chồng tốt, mẹ con bọn họ ở đây có bốn người là vào một phe, cùng vinh cùng nhục, bất kể có tổ chức đám cưới hay không, đã kết hôn rồi và vào cửa rồi thì chính là bà chủ của Hoắc Kính Đình, là con dâu trưởng của nhà họ Hoắc, theo lý mà nói thì cô là đương gia chủ mẫu đời tiếp theo của nhà họ Hoắc, có địa vị cao hơn nhà lão nhị, lão tam.

Lục Kiều bị làm khó thì sau này sẽ không thể ngẩng đầu trước mặt các em dâu được nữa, Hoắc Kính Đình cũng không lập uy được, đây chẳng phải là làm nhục cả nhà bốn người dòng chính này rồi sao.

Nói gì thì Hoắc Kính Đình cũng là con trưởng của nhà họ Hoắc, lúc ông cụ nhà họ Hoắc còn sống đã chỉ định người nối nghiệp, cho dù ông Hoắc có ghét đứa con đã mất đi địa vị, thân phận là Hoắc Kính Đình đi chăng nữa, thì ông ta cũng không dám quên lễ pháp tổ tiên, nể tình Hoắc Kính Đình còn chưa khỏe, ông ta cũng không dám trách móc Hoắc Kính Đình nặng nề quá.

Để Lục Kiều rời đi, thế thì cuộc họp gia đình để trách tội này cũng không còn tác dụng gì nữa.

Hoắc Tĩnh Văn đợi mãi, nhìn thấy xe đến đây rồi thì chạy ra ngăn.

"Vào xe? Hay là đi vào trong nhà với Tĩnh Văn?"

Hoắc Kính Đình cũng lo Lục Kiều bị thiệt. Lục Kiều chưa gặp đám bà chủ nhà giàu nói năng móc mỉa, chọc ngoáy làm tổn thương người khác này bao giờ, vẻ rụt rè cao quý lộ ra từ trong xương cốt, cái kiểu cao cao tại thượng chỉ tay năm ngón đó thật sự là rất sỉ nhục người.

Lại cộng thêm có chỗ dựa là ông Hoắc, hôm nay hai vợ chồng bọn họ sắp bị kể tội đây.

"Không cần!"

Lục Kiều chẳng để ý, cô vung tay lên, chẳng sợ gì cả.

"Hôm nay chị muốn nhìn xem, rốt cuộc ai bắt ai chịu gia pháp!"

Hoắc Tĩnh Văn bị câu này dọa cho đứng hình, chị dâu nói phét hơi quá.

"Anh em hai người đều không cần ra tay, xem hôm nay chị đối đầu với ông ấy thế nào này!"

Lục Kiều thả tóc, hôm nay vì để mình trông xinh đẹp hơn, cô còn để tóc dài uốn xoăn sóng cơ, trận chiến sắp bắt đầu rồi, kiểu tóc này không có khí thế, cô dùng ngón tay cào cào tóc, rồi tết một cái đuôi ngựa.

"Bên cạnh bố em không có vệ sĩ chứ?"

Cô chợt nhớ đến vấn đề này.

Hoắc Tĩnh Văn lắc đầu ngơ ngác, chỉ có nữ thư ký xinh đẹp như hoa thôi.

"Bố em, Hoắc nhị, Hoắc tam không biết võ chứ?"

"Không đâu, không đúng, chị dâu, chị chuẩn bị đi vào đánh nhau à?"

Hoắc Tĩnh Văn giật cả mình, cô ấy kéo kéo tay áo anh cả, vợ anh định đánh nhau giữa chốn đông người đấy à? Một cô gái như chị ấy quần ẩu với ba người đàn ông ư? Trời chưa rạng đông đã muốn đi tìm chết à?

"Làm sao chị có thể đi làm chuyện thô lỗ như thế cơ chứ?"

Lục Kiều rất là vô tội.

"Chị sẽ lấy lý phục nhân, đến lúc đó em kéo anh trai em đứng xa ra!"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoắc Tĩnh Văn cũng tái rồi, đây vẫn là muốn đánh nhau!

Hoắc Tĩnh Văn suy nghĩ!

"Hay là chị cầm theo một cái gậy?"

Cầm vũ khí thì không bị thiệt!

Lục Kiều bị chọc cười cho cười ha ha, đáng ghét! Nghĩ cô là Hắc Quả Phụ Hắc Phượng Hoàng đấy à?

"Kính Đình! Vào đây!"

Ông Hoắc ở bên trong hét to. Ông ta đã nghe thấy tiếng cười sang sảng của Lục Kiều, ông ta tức lắm!

Lục Kiều không sợ, cô liền đi vào.

Hoắc Kính Đình kéo em gái rồi nói nhỏ.

"Đi đến Từ Đường xin bài vị của ông nội mang ra đây, chuẩn bị ứng phó với mọi tình huống."

Hoắc Kính Đình định giả vờ mù, dưới tình huống không muốn để lộ chân tướng, thì không tiện thẳng thắn bảo vệ Lục Kiều, mẹ anh thì đi theo con đường tu hành từ lâu đã không quan tâm đến chuyện thế tục, có thể áp chế được ông Hoắc thì chỉ có ông nội thôi!

Hoắc Kính Đình đuổi theo Lục Kiều, anh đi chậm lại, nói nhỏ dặn dò Lục Kiều.

"Anh thu phục ông ấy, em bớt bớt nóng tính lại một chút."

"Hiểu rồi."

Ngoại giao trước quân sự sau, đạo lý này Lục Kiều hiểu.

Phòng khách ở nhà tổ nhà họ Hoắc xa hoa lộng lẫy, trang trí theo phong cách Châu Âu màu trắng cũng làm thêm cả viền vàng nữa.

Trên chiếc sô pha ở khu tiếp khách đã được mọi người ngồi kín chỗ từ lâu rồi, tạo thành thế chân vạc.

Ông Hoắc, bà Hoắc ngồi ở vị trí chủ nhà, vợ chồng Hoắc nhị ngồi bên trái, vợ chồng Hoắc tam ngồi bên phải. Chỉ chừa cho hai vợ chồng bọn họ một chiếc sô pha trông nhỏ hẹp còn thấp nữa.

Bà Hoắc nhìn thấy hai người họ đi vào, bà ấy nhíu mày, lắc đầu.

Lục Kiều khẽ ấn tay, ý bảo mẹ chồng yên tâm.

Ông Hoắc thì trợn trừng mắt, phụng phịu trừng mắt, ngang ngược hung hăng, uy nghiêm cường thế.

Hoắc Kính Đình vừa đi vào một cái, Hoắc nhị, Hoắc tam đều đứng lên chào hỏi.

Đây cũng là lần đầu tiên Lục Kiều gặp toàn bộ người nhà họ Hoắc.

Bà chủ Hoắc nhị thoạt nhìn là một tiểu thư khuê các điển hình, dịu dàng, cao ngạo, Hoắc nhị Hoắc Kính Đường cũng thế, môi mỏng mắt xếch, nét mặt lộ ra vẻ khôn khéo lạnh nhạt cứng rắn, khuôn mặt tươi cười chỉ làm cho người ta có cảm giác khuôn mặt này có hơi giả dối.