Chương 33

Anh tiếp xúc với rất nhiều phụ nữ, nữ cường thì mạnh mẽ kiên quyết, nữ trưởng phòng thì năng lực ưu tú, quý cô nổi tiếng thì tao nhã quý phái, nữ sinh nhỏ thì hoạt bát vui vẻ, ngay cả nhóc con Hoắc Tĩnh Văn cũng bị chiều hư nghịch ngợm. Cho dù Hoắc Tĩnh Văn có nghịch ngợm cỡ nào cũng không có khả năng đi đánh nhau, mắng chửi người khác được.

Nhưng Lục Kiều đã phá vỡ hình tượng về một bà chủ giàu có có tri thức, hiểu lễ nghĩa, hiền lương thục đức.

Cô rất tùy hứng, rất phô trương, dùng cách của bản thân để bảo vệ cho người khác và bảo vệ chính mình.

Nhìn qua cảm thấy cô rất kì lạ nhưng sau khi tiếp xúc sẽ phát hiện cô rất đáng yêu, dám yêu dám hận dám làm, đầu óc thông minh còn linh động. Có hơi cằn nhằn.

Rất khác một bà chủ lớn giàu có khác.

Lục Kiều như vậy rất tốt, nữ thổ phỉ chính là nữ thổ phỉ, hi vọng cô vui vẻ, hi vọng cô nở nụ cười xán lạn.

Quy định cứng nhắc chỉ có thể cưỡng ép cô, tùy ý phô trương mới đẹp.

"Muốn ăn gì? Em nghĩ một chút, chúng ta cùng nhau đi thưởng thức mỹ vị."

Hoắc Kính Đình không cho Lục Kiều đắm chìm trong sầu não, ngày mai bà ngoại đến, cô sẽ rất vui vẻ.

"Hải sản?"

"Được."

Vừa nhắc nhở tài xế tìm một nhà hàng buffet hải sản, hình như có một nhà hàng ở trung tâm thành phố, có hơn 6.000 vị, hương vị rất ngon, đa dạng đầy đủ.

Đáng tiếc cuộc điện thoại đã cắt đứt cuộc hẹn của bọn họ.

Ông cụ Hoắc gọi điện thoại đến.

"Vợ con đánh vợ của lão tam sao? Mau quay lại cho ba! Nói về chuyện này một chút!"

Khiển trách một trận rồi cúp điện thoại ngay lập tức.

"Dù thế nào? Tôi còn không đánh được cô ta? Còn muốn tôi coi trọng gia pháp của nhà anh sao?"

Lục Kiều nghe vậy thì mất hứng, vợ cậu ba Hoắc không có rắp tâm hại người, có thể đánh cô ta sao? Cô cũng không phải là không nói đạo lý.

"Đoán là đã đi tố cáo rồi. Chúng ta quay về nhà thờ tổ xem, em cũng nên gặp tất cả những người trong gia đình tôi."

Lục Kiều chu miệng, rất không vui.

Hoắc Kính Đình cười khẽ.

"Sợ cái gì? Có tôi ở đây, không ai dám bắt nạt em."

"Không phải là tôi sợ, tôi tức giận, ba anh là một lão già không có đạo lý!"

"Có lúc nào ông ấy nói đến đạo lý? Nếu không phải nhà họ Hoắc có nền móng sâu xa, có thể đã bị ông ấy hủy diệt hoàn toàn rồi."

Hoắc Kính Đình khinh thường hừ một tiếng, đối với ba mình, ngoại trừ oán hận Hoắc Kính Đình không có bất kỳ cái gì gọi là tình cảm ba con.

Lục Kiều đã điều tra nhà họ Hoắc.

Hoắc Kính Đình là con trai trưởng, cậu hai Hoắc và cậu ba Hoắc đều là vợ lẽ sinh ra.

Ba anh em học trạc tuổi nhau, năm nay Hoắc Kính Đình ba mươi hai tuổi, cậu hai Hoắc bằng tuổi Hoắc Kính Đình, cậu ba Hoắc cũng chỉ kém bọn họ vài tháng mà thôi.

Trong lúc vợ chính mang thai, ông Hoắc đã lừa dối hai người phụ nữ bên ngoài. Hai năm ôm ba.

Vợ chính còn đang ở cữ, vợ lẽ đã ôm bụng bầu đến thăm.

Khi đó ông nội của Hoắc Kính Đình còn sống, nhất định phải làm chỗ dựa cho con dâu chính thức, đồng thời cũng có ý niệm sinh càng nhiều con trai thì càng nhiều phúc khí.

Vợ lẽ không được phép vào cửa nhà họ Hoắc, ba Hoắc Kính Đình cũng không thể để nòi giống ở ngoài, các khoản nợ phong lưu không được phép mang vào nhà họ Hoắc. Cho Hoắc Kính Đình cổ phần công ty, hơn nữa còn ủng hộ sau khi Hoắc Kính Đình lớn lên sẽ thừa kế nhà họ Hoắc, với điều kiện là hai đứa trẻ do vợ lẽ sinh ra cũng được vào nhà họ Hoắc.

Bây giờ mẹ Hoắc đang hướng tu hành, bà ấy cũng rất thất vọng với chồng mình.

Lớn lên trong hoàn cảnh này, không cần phải nói cũng biết trong lòng Hoắc Kính Đình có bao nhiêu oán hận.

Tuổi càng lớn, lục đυ.c trong công việc cũng càng nhiều, anh em tương tàn là chuyện thường ngày.

Cái gọi là ba hiền con hiếu, anh em hòa thuận tôn kính lẫn nhau, trong nhà họ Hoắc giống như chuyện cười.

Lục Kiều hừ mũi chán ghét.

***

"Nhà giàu lắm chuyện, may mà đến lúc đó là tôi đi rồi."

Sau khi Hoắc Kính Đình nghe xong những lời này, anh nhướng mày.

Nhà tổ nhà họ Hoắc thì càng xa hoa hơn, nhìn thoáng qua một cái thì giống như một tòa thành được xây dựng theo phong cách Châu Âu, vô cùng xa hoa.

Chiếc Mercedes-Benz này bọn họ mà mang ra so sánh thì đúng là chiếc xe tệ nhất.

Hoắc Tĩnh Văn chạy từ trong nhà ra, cô ấy hơi hoảng.

"Mợ ba đã khóc lóc kể lể một lúc lâu rồi, chị ta đã mô tả chị dâu cả thành mẫu dạ xoa rồi, ba rất tức giận, bảo là bắt buộc phải cho chị dâu cả chịu gia pháp. Mẹ em cũng sốt ruột, lo chị dâu cả chịu thiệt nên dặn em tới ngăn hai người, mẹ chúng ta bảo, anh cả đi là được rồi, còn chị dâu thì về đi, làm gì có con dâu mới cưới về nhà chồng đã bị bố chồng làm khó dễ bao giờ, hôm nay chị ấy mà bị ba làm khó rồi xử theo gia pháp, thì cả đời này cũng sẽ bị bà hai, bà ba bắt nạt cho không ngẩng đầu lên được!"