Chương 32

"Đúng vậy anh cả, anh tìm em có việc gì sao?"

"Em giúp anh một việc đi, anh nghe Lục tổng Lục Kiến nói, ông ta rất muốn lấy được hạng mục xây dựng sau khi nhà họ Hoắc hợp tác với nhà họ Thượng. Em để lại cho ông ta đi, được không?"

"Anh cả đã mở miệng, em nhất định sẽ làm theo. Nhưng việc hợp tác này..."

"Em làm theo là tốt rồi. Những thứ khác anh cũng không hiểu, không muốn nghe nữa. Đến lúc đó hai bên cẩn thận nghiên cứu."

Hoắc Kính Đình cắt ngang lời Cậu hai Hoắc, không cần phải nói quá thấu đáo, miễn cho Cậu hai Hoắc nghi hoặc tại sao anh biết, cũng miễn cho nói lộ tẩy, để Lục Kiến biết đây là một âm mưu.

"Được rồi."

Cậu hai Hoắc cúp điện thoại, trong lòng đã có nghi hoặc, Hoắc Kính Đình từ đâu biết được chuyện hợp tác của nhà họ Hoắc? Hoắc Kính Đình muốn làm gì? Chuẩn bị Đông Sơn tái khởi sao?

Đã nói rồi, không nên để Hoắc Kính Đình ra ngoài. Phải nhốt anh lại, giam lỏng anh, cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài, mới có thể một lần vất vả suốt đời nhàn hạ.

***

Cậu hai Hoắc gõ gõ bàn, trong lòng lại nổi lên tia ác ý.

Hoắc Kính Đình mỉm cười với Lục Kiến.

"Nói được thì làm được."

"Rất cảm ơn sếp Hoắc, sau này chúng ta đều là người thân, cậu ủng hộ tôi một chút, tôi đã có thể kiếm đầy bồn đầy bát."

"Không cần khách sáo, tôi biết."

Hoắc Kính Đình xoa xoa đầu gối, lộ ra vẻ mặt hơi mệt mỏi.

"Bà xã, anh mệt, chúng ta về nhà đi."

Đạt được mục đích là được rồi!

Lục Kiều đỡ anh đứng dậy.

Thái độ của Lục Kiến như nồ tỳ nhắm mắt theo đuôi, luôn đi theo sau Hoắc Kính Đình. Cố gắng nói hết những lời hay để lấy lòng.

Đừng nhìn Hoắc Kính Đình bị phế đi, nhưng anh vẫn có quyền lực và tiếng nói.

Chuyện làm người thân này là đáng giá!

Sau khi chào hỏi, những người không biết còn tưởng quan hệ của bọn họ rất tốt.

Hoắc Kính Đình dẫn Lục Kiều đi!

Sau khi xe chạy ra ngoài, cuối cùng Lục Kiều không nhịn được nữa mà bật cười thành tiếng!

Hoắc Kính Đình cũng cười đắc ý.

Cái này gọi là tay không tròng cổ sói trắng, nói dăm ba câu đã tạo ra nút thắt, gài bẫy Lục Kiến. Dễ dàng nhận được tiền!

"Đối phó loại người này phải để cho ông ta nắm hạt vừng nhặt dưa hấu."

"Thật sự có hạng mục như vậy sao?"

"Có, nhưng hạng mục này đã bị bỏ lại, đoán chừng không thể hoàn thành được."

"Anh xấu quá!"

Lục Kiều vung nắm tay nhỏ đánh vào cánh tay anh, nhưng trên mặt cô không giấu được sự vui mừng và ngưỡng mộ.

"Cảm ơn bà xã đã khích lệ."

"Đáng ghét!"

Lục Kiều bị anh chọc ghẹo có chút xấu hổ, ôm lấy cánh tay, vô thức dựa vào bả vai anh.

Hoắc Kính Đình vuốt vuốt tóc cô.

Trong nội tâm dâng lên một loại kiêu ngạo.

Trước kia anh hô mưa gọi gió, đàm phán thương vụ trăm tỷ cũng không kiêu ngạo như bây giờ.

Có thể được bà xã ngưỡng mộ, tiếng cười sảng khoái của bà xã, khuôn mặt tươi cười như hoa của bà xã!

"Tôi mời em một bữa thịnh soạn, buổi tối về sớm một chút. Ngày mai đi sớm để đón bà ngoại. Nếu ông ta không có tiền em cũng không cần lo lắng, tôi có. Phải đảm bảo bà ngoại được điều trị tốt nhất."

Giọng của Hoắc Kính Đình điềm đạm, Lục Kiềm ừm một tiếng.

"Cảm ơn anh."

"Không cần nói vậy, chuyện này tôi phải làm."

"Bà ngoại là người quan trọng nhất của tôi, là người thân duy nhất của tôi, tôi thật sự không thể mất bà ngoại."

Có lẽ Hoắc Kính Đình không biết cô biết ơn anh như thế nào, từ lúc anh hỗ trợ nhờ Chu Thanh Lam sắp xếp phòng bệnh và bác sĩ cho đến viện phí vừa rồi, cô đối với Hoắc Kính Đình tràn đầy cảm kích, cảm động, sự thấp thỏm lo âu cũng được xoa dịu.

"Bà ngoại nói, mặc dù tôi là Kiều cỏ dại, Lục Lâm là mỹ lệ ngọc lâm, nhưng tôi là cỏ dại có thể tự do sinh trưởng, có sức sống mãnh liệt, tự do tự tại, bất khuất. Dì nhỏ căn bản không quan tâm đến tôi, là bà ngoại đã nuôi tôi lớn. Khi còn nhỏ tôi bị những đứa trẻ trong thôn bắt nạt mắng tôi không có cha mẹ. Bà ngoại lập tức dẫn tôi đến nhà đứa trẻ bắt nạt tôi để cãi nhau, bà ngoại nói không có cha mẹ thì có gì sai, có bà ngoại!"

Hoắc Kính Đình nghe xong, chợt hiểu ra hóa ra tên của hai người còn có ý nghĩa này.

Lục Kiến đã làm tất cả những gì có thể để khinh thường hai đứa trẻ này từ lúc họ sinh ra. Trong mắt Lục Kiến, Lục Kiều chính là cỏ dại.

Anh cảm thấy hơi hối hận, đáng lẽ vừa rồi cần phải lấy hai trăm vạn, thậm chí còn nhiều hơn, làm Lục Kiến phá sản mới có thể giải tỏa mối hận trong lòng.

"Đúng vậy, bà ngoại nói cũng đúng. Tôi cũng hi vọng em có thể tự do tự tại, có sức sống mãnh liệt, bất khuất."

Hoắc Kính Đình đồng ý với lời bà ngoại, đúng vậy, đây cũng là hi vọng của anh.

Nói thật, Hoắc Kính Đình chưa từng gặp cô gái nào cuồng dã hơn Lục Kiều. Bất kể là kiếm nghiêng giả quỷ dọa người hay là cầm chổi đánh đập tàn nhẫn, hoặc là tất những người làm độc ác xấu xa, hết lần này đến lần khác làm mới nhận thức của Hoắc Kính Đình.