Chương 31

"Cậu không biết đó, nhà họ Lục chỉ là hộ gia đình nhỏ, lợi nhuận hằng năm cũng không nhiều, làm ăn kinh doanh nhỏ hao phí công sức cũng không kiếm được bao nhiêu tiền. Không bằng nhà họ Hoắc các cậu, gia đình hào môn, một hạng mục đã kiếm được mấy chục triệu, lợi nhuận hàng năm đều lên tới mấy tỷ, đối với nhà họ Hoắc chỉ là nhổ vài cọng tóc sau gáy."

"Lúc trước chú..."

Lục Kiều tức giận, lúc trước ông ta không có nói như vậy!

Hoắc Kính Đình nắm lấy tay Lục Kiều.

Có tôi ở đây, cô tức giận cái gì.

Lục Kiều hừ mạnh một tiếng, không nói gì nữa.

"Vậy ý của chú là?"

Lục Kiến lật lọng không nằm ngoài dự đoán của Hoắc Kính Đình.

"Mặc dù nói đây là mẹ vợ của tôi, nhưng mẹ vợ tôi sinh hai đứa con gái, theo pháp luật mà nói, đều phải có nghĩa vụ phụng dưỡng. Đúng vậy, mẹ của Lục Kiều bất hạnh qua đời sớm, nhưng không phải vẫn còn Lục Kiều sao? Lục Kiều cũng phải phụng dưỡng bà lão cùng tôi chứ."

"Cô ấy chỉ là một cô gái nhỏ, có thể có bao nhiêu tiền?"

"Nó không có tiền nhưng cậu có mà, còn chưa nói, nhà họ Hoắc nhà lớn nghiệp lớn, hiện tại hai người cũng kết hôn rồi đúng không, tiền này nhà họ Hoắc bỏ ra, không phải thích hợp hơn sao?"

Lục Kiều muốn đánh ông ta!

Hoắc Kính Đình gật đầu.

"Chú nói cũng có lý."

Lục Kiến lộ ra vẻ vui mừng.

"Thật ra Lục Kiều nên bỏ ra toàn bộ, dù sao lão thái thái nuôi cháu lớn, nhưng tôi cũng không muốn Lục Kiều bị làm khó ở nhà họ Hoắc, không bằng như vậy đi, tôi sẽ bỏ ra một phần tư."

"Cũng được."

Hoắc Kính Đình đặc biệt dễ nói chuyện đồng ý.

Trong lòng Lục Kiến vui vẻ muốn chết, trong đầu Hoắc Kính Đình có tụ máu, nói là chặn dây thần kinh thị giác, bây giờ xem ra, đúng ra là bị chặn toàn bộ đại não.

"Nhưng mà, chú, tôi cũng có chút lực bất tòng tâm."

Vẻ mặt Hoắc Kính Đình khó xử.

"Nhà họ Hoắc chúng tôi cũng có gia quy, không kết hôn thì bản thân sẽ không có cổ phần, không có cổ phần tôi sẽ không được chia hoa hồng. Không đi làm cũng không có tiền lương. Một năm nay tôi chữa bệnh tốn không ít tiền, tiền tiết kiệm đã tiêu hết bảy tám phần. Để tôi lấy ra năm mươi vạn, tôi cũng có chút vất vả."

"Ngài Hoắc, lời này của cậu có chút không hợp lẽ thường, sản nghiệp của nhà họ Hoắc lớn bao nhiêu, chút tiền ấy đối với cậu mà nói, phỏng chừng cũng chỉ bằng một bữa mời bạn bè đi bar uống rượu ."

"Đó là trước kia, bây giờ không giống.

"Vậy phải làm sao bây giờ? Tôi thật sự không có tiền."

"Không bằng như vậy đi!"

Hoắc Kính Đình suy nghĩ rồi mở miệng.

"Em hai tôi cho chú một hạng mục hợp tác, mới thúc đẩy nhân duyên giữa tôi và Lục Kiều. Tôi cũng rất cảm kích chú, có thể đưa một cô gái tốt như vậy đến bên cạnh tôi. Để tôi nói với em hai một câu, cho chú một hạng mục nữa, cam đoan giúp chú kiếm được nhiều tiền hơn lần trước.

Mắt Lục Kiến sáng lên.

"Gần đây nhà họ Hoắc hợp tác với nhà họ Thượng, chuẩn bị khai phá một mảnh đất. Dự án đang đàm phán, đến cuối cùng sẽ ký hợp đồng. Ký hợp đồng xong nhất định sẽ lập tức khai phá. Lúc đấu thầu ra bên ngoài, công ty xây dựng nhà chú có thể trúng thầu hay không? Hẳn là trong lòng chú cũng không yên, tôi nói với em hai tôi, không đấu thầu nữa, mà trực tiếp ký hợp đồng với chú, thế nào?"

"Tốt! Vậy thì tốt quá!"

"Bên này béo bở bao nhiêu, chú có thể kiếm bao nhiêu, không cần tôi tính. Như vậy, chú biết nên làm gì chứ?"

"Tôi sẽ trích phần trăm cho cậu. Một phần trăm tổng giá trị của hạng mục này, thấy thế nào?"

"Chú đưa cho tôi một triệu, ngay bây giờ tôi sẽ gọi cho chú."

Hoắc Kính Đình đã tính trước.

Thành giao!

Lục Kiến biết dự án hợp tác khai phá của nhà họ Hoắc, nhưng tiến triển đến bước nào thì ông ta không biết, ông ta không có bản lĩnh thu thập nguồn tin lớn như vậy, đây là tin tức nội bộ.

Công ty của Lục Kiến so với nhà họ Chu nhà họ Hoắc, nhà họ Chu nhà họ Hoắc chính là hoàng tử vương gia, mà Lục Kiến chỉ là một lão địa chủ.

Mà địa chủ thì làm sao có thể biết được cơ mật triều đình chứ.

Hoắc Kính Đình cười cười, lấy di động ra, không gọi điện thoại.

Như cười như không chờ Lục Kiến.

Lục Kiến hiểu rồi, à à ừ, nhanh chóng đến phòng tài vụ, bảo nhân viên tài vụ chuyển một trăm vạn vào tài khoản cá nhân của Hoắc Kính Đình.

Sau khi Hoắc Kính Đình báo số điện thoại, Lục Kiều giúp anh bấm số.

"Kính Đường? Anh cả của em đây."

Cho dù giữa anh em có như nước với lửa, nhưng trước mặt người ngoài bọn họ vẫn duy trì hòa khí ngoài mặt.

Cậu hai Hoắc Hoắc Kính Đường lập tức giả vờ anh em cung kính.

"Anh cả, xin lỗi, gần đây công việc của em hơi bận, không thể đi thăm anh và chị dâu, mong anh cả tha thứ."

"Em bận rộn cũng nhớ phải chú ý thân thể."