"Hoắc Kính Đình, sao lại anh tốt đến thế!"
Lục Kiều muốn ôm anh, anh thật thân thiết quan tâm cô.
"Cưới anh là đã có oan uổng cho em rất nhiều, anh không thể để em phải chịu thêm những oan ức khác."
Hoắc Kính Đình sờ sờ vỗ vỗ mu bàn tay Lục Kiều.
Lục Kiều lắc đầu.
"Không, em không có uất ức."
"Em còn không biết tôi còn cảm thấy vô cùng có lỗi với em. Em không có những thứ người khác có. Tuy không có cách nào cho em một hôn lễ, nhưng vẫn có biện pháp để em không bị lừa gạt. Không thể chỗ nào cũng khiến em phải bảo vệ tôi, tôi cũng muốn vì em làm một chút chuyện, vợ chồng tương trợ lẫn nhau tránh cho người ngoài bắt nạt."
Lục Kiều nghe anh nói như vậy, mặt hơi nóng lên.
"Thân thể không được tốt cho lắm nhưng cái miệng thì ngọt hơn tất cả mọi người."
Cô lẩm bẩm một câu, quay đầu nhìn ra ngoài xe, khóe miệng ra sức đè xuống nhưng vẫn hơi nhếch lên.
Lục Kiến gần đây đường làm ăn rộng mở. Ông ta kiếm được bộn tiền nhờ đổi cháu gái bên nhà vợ lấy một dự án hợp tác trị giá hàng chục triệu.
Dựa lưng vào cây lớn, ông ta có thể tha hồ tận hưởng bóng mát, có tiếng là thông gia với hoắc gia, ông ta có thể ý tưởng làm ăn gì cũng thuận lợi.
Khi ông và vợ mới kết hôn, chị vợ và chồng gặp tai nạn xe cộ, để lại một đứa trẻ mồ côi như vậy. Lục Kiến thực sự không muốn nuôi nấng, cũng không phải người thân hay bạn bè của ông ta đâu. Lúc đó vợ cũng đang mang thai, mẹ vợ cũng đồng ý, đứa nhỏ liền để hộ khẩu ở nhà họ Lục, nhưng sau đó để mẹ vợ đưa về quê.
Mẹ vợ đã già, lấy đâu ra thu nhập? Còn không phải do ông đưa cho mấy nghìn tiền sinh hoạt hằng tháng sao?
Với cương vị là một người chú dượng, ông ấy đã làm hết sức rồi. Đưa tiền nuôi cô lớn, cô cũng nên báo đáp công lao.
Khi nhà họ Hoắc chọn vợ cho Hoắc Kính Đình tàn tật, Lục Kiến liền nảy ra một ý, đẩy Lục Kiều gả cho nhà họ Hoắc.
Nhưng lại cướp lời Lục Kiều nói là nhà họ Hoắc thích Lục Lâm, nhưng Lục Lâm có chết cũng không kết hôn. Lục Kiều cảm thấy có lỗi với em gái mình và muốn cảm ơn công nuôi nấng của nhà họ Lục, liền thay Lục Lâm gả qua.
Mặc kệ như thế nào, sau khi Lục Kiều kết hôn, không phải mọi người đều vui vẻ sao?
Về phần đưa tiền chữa bệnh cho mẹ vợ? Ông ta không nỡ ném mấy trăm nghìn đi như vậy, lão tiếc tiền, với mấy trăm nghìn này, có thể mua một chiếc ô tô mới.
Dù sao Lục Kiều đang ở nhà họ Hoắc không về, làm sao mà không lừa được cô!
Lục Kiến chuẩn bị báo mất giấy tờ nhà đất, ông ta thậm chí không muốn từ bỏ mảnh đất kia trao cho Lục Kiều.
Trong lòng tính toán kế hoạch đầy đủ, thư ký liền vào báo cáo, Hoắc Kính Đình đang tới.
Lục Kiến sửng sốt, vội vã chạy ra đón anh.
Cậu cả nhà họ Hoắc tuy hiện tại vô dụng, nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa, nếu cùng Hoắc Kính Đình có quan hệ tốt, sau này làm ăn sẽ tốt nha!
***
"Ôi, cháu rể của tôi!"
Xuống thang máy cười nịnh nọt, chạy đến trước mặt Hoắc Kính Đình.
"Công chúa nhà tôi cũng về sao? Dì nhỏ của con lo lắng cho con lắm, cũng muốn gọi các con về nhà ăn một bữa cơm, đáng tiếc vẫn chưa có thời gian."
Lục Kiều trợn trắng mắt, chán ghét không thèm liếc ông ta một cái.
Hoắc Kính Đình vẫn giữ thể diện khách khí xa lánh, cười nhạt.
"Không phải tới rồi sao? Đi thăm họ hàng. Kiều Kiều vẫn cảm kích công ơn nuôi dưỡng của dì nhỏ, cho nên chúng tôi cố ý tới thăm dì nhỏ."
"Người một nhà không cần khách khí, lên lầu ngồi đi.
Lục Kiến không nghe ra sự châm chọc trong lời nói, còn vui vẻ nhường đường lên lầu.
Hoắc Kính Đình kéo Lục Kiều lên lầu.
Lục Kiến cũng biết giữ thể diện, giống như trưởng bối thân thích, hỏi han ân cần.
Lục Kiều nghiêm mặt không nói lời nào, phớt lờ Lục Kiến.
Hoắc Kính Đình cũng dặn dò Lục Kiều, để tôi lo, cô không cần để ý đến ông ta.
Lần sau đến Lục Kiều chỉ cần làm bình hoa.
"Kiều Kiều mềm lòng, cũng biết ơn báo đáp, cảm ơn dì nhỏ, cũng lo lắng cho sức khỏe của bà ngoại. Nghe nói vì không còn giường nên bà không thể nhập viện điều trị, Kiều Kiều khóc cả đêm. Cho nên hôm nay chúng tôi ra ngoài tìm một bệnh viện, chỉ cần bà ngoại đến là có thể nhập viện ngay."
Hoắc Kính Đình không nghe ông ta a dua nịnh hót, dứt khoát đi thẳng vào vấn đề chính.
"Hả? À à, được thôi, vậy thì tốt quá! Gần đây chú cũng lo lắng chuyện này, nghĩ tới mẹ vợ chú cũng đau lòng ngủ không ngon."
Lục Kiến thuận theo nói chuyện, không dám nói ông ta vốn không muốn chữa bệnh cho mẹ vợ.
"Vậy cùng đi thôi. Tranh thủ thời gian giải quyết chuyện này đi."
"Được, được, không vấn đề gì."
"Vậy tiền thuốc men..."
Hoắc Kính Đình dừng một chút, nhắc nhở Lục Kiến, ông ta nên cầm đi.
Lục Kiến ai nha một tiếng, vỗ đùi một cái, vẻ mặt sầu khổ.