Người hầu trong biệt viện thấy “mợ chủ” mới bước vào thì đều sững sờ:
Đây là từ công trường khảo cổ nào mới đào lên à?
Quả nhiên, gái nhà quê có khoác áo rồng lên người thì cũng chẳng giống thái tử phi nổi.
Ánh mắt bọn họ bắt đầu mang theo sự khinh thường, khẽ bĩu môi, chẳng thèm giấu giếm sự chê bai.
Lục Kiều được đưa tới phòng khách giữa viện. Trong phòng, bà cụ Hoắc và ông cụ đang ngồi bên bàn tám ghế, đều đang đánh giá cô từ đầu đến chân.
Bà cụ Hoắc không mấy bận tâm đến vẻ ngoài. Đẹp đến đâu thì Kính Đình cũng không thấy được. Chỉ cần không què tay gãy chân là được rồi. Còn cái kiểu trang điểm nhợt nhạt, ăn mặc kỳ quái kia, chắc là vì lần đầu vào nhà lớn nên hoảng sợ thôi.
Nhưng nhìn kỹ lại, Lục Kiều quả thực rất dễ nhìn. Ngũ quan tinh tế, nét mặt điềm tĩnh, không có chút nào kiểu lẳиɠ ɭơ hay nhí nhố. Đứng thẳng lưng giữa phòng, thần thái tự tin mà không kiêu ngạo, tỏa ra vẻ kiêu sa sạch sẽ hoàn toàn không giống xuất thân nông thôn.
Bà cụ gật đầu hài lòng. Không tệ.
"Con ngoan, uất ức cho con rồi!"
Bà cụ vừa nói vừa nắm lấy tay Lục Kiều.
"Thân thể của Kính Đình không được khỏe, nên không tổ chức hôn lễ, cũng không đích thân đến đón con. Sau này hai đứa tình cảm tốt hơn, sức khỏe của nó ổn định lại, chúng ta sẽ làm một buổi lễ đàng hoàng bù cho con."
Lục Kiều đánh giá bà cụ Hoắc. Bà hiền từ, gương mặt phúc hậu, cổ tay đeo chuỗi tràng hạt, trên người còn phảng phất mùi trầm hương. Vừa nhìn đã biết là người thường xuyên lễ Phật.
Trạc tuổi với bà ngoại cô, nhìn vào tự nhiên sinh cảm tình.
"Những lễ nghi hình thức ấy, không cần để tâm đâu ạ."
Bà cụ càng vui hơn, cảm thấy cô bé này thật sự hiểu chuyện.
"Về sau Kính Đình nhờ cả vào con. Hai đứa sống hòa thuận, có chuyện gì cứ nói thẳng với chúng ta."
So với bà thì ông cụ Hoắc lại chẳng khách sáo như vậy. Khuôn mặt nghiêm khắc, giọng điệu nặng nề đầy uy quyền:
"Chăm sóc tốt cho Kính Đình là trách nhiệm của con. Lấy chồng rồi thì phải xem chồng là trời. Đừng có lông bông chạy ra ngoài, ở yên trong nhà lo liệu cho tử tế, sinh vài đứa con, nhà họ Hoắc sẽ không bạc đãi con."
Bà cụ làm như không nghe thấy giọng điệu chát chúa của chồng, vẫn nắm tay Lục Kiều, mỉm cười dịu dàng:
"Đi đi, qua sân sau gặp Kính Đình một chút. Tối nay cả nhà sẽ cùng ăn cơm."
Lục Kiều gật đầu, người hầu bên cạnh bước lên dẫn đường.
Cô vừa xoay người bước đi, lại quay đầu nhìn ông cụ.
"Ông ơi, tránh xa mấy loại đào thối ra, kẻo rước họa vào thân."
Nói xong liền đi thẳng, chẳng buồn nhìn sắc mặt ông cụ đang đỏ rồi trắng rồi tím tái vì tức.
Cô khẽ cong môi như cười như không, có chút nghịch ngợm, có chút ranh mãnh.
Hoắc Kính Đình không ở sân giữa, mà ở tận vườn sau trong khu nhà thứ ba.
Hòn non bộ, suối nhân tạo, cầu gỗ uốn lượn... Ừm, cảnh sắc nên thơ.
Mắt mù, chân tật, chẳng biết anh ngồi đó ngắm cái gì. Chỉ thấy anh yên lặng ngồi xe lăn ở thủy tạ giữa hồ, trong tay cầm một nắm thức ăn cho cá, động cũng không động, giống như một pho tượng.
Người hầu cố tình bước mạnh, tạo ra tiếng động lớn. Hoắc Kính Đình nghiêng đầu, như đang tìm kiếm nơi phát ra âm thanh.
"Cậu chủ, mợ chủ đến rồi ạ!"
Nói xong liền quay sang Lục Kiều:
"Đừng làm ầm ĩ như vậy, dọa cậu chủ thì sao? Anh ấy không nhìn thấy gì, rất dễ giật mình."
Lục Kiều chẳng thèm để tâm đến lời người hầu, ánh mắt thẳng tắp dừng lại trên người đàn ông đang ngồi ở thủy tạ giữa hồ.
Trong đầu cô hiện lên những thông tin mà mấy hôm trước đã điều tra được.
Con trai trưởng nhà họ Hoắc, từng là niềm kiêu hãnh của cả gia tộc. Khi cơ nghiệp nhà họ Hoắc rơi vào tay anh, chỉ trong 5 năm, anh đã đưa toàn bộ sản nghiệp lên gấp đôi. Tài giỏi, lý trí, sắc bén — là người tiên phong trong thế hệ thương trường mới. Người ta có thể dành cho anh mọi mỹ từ, mà chẳng ai thấy là quá lời.
Nhưng tai họa ập đến quá nhanh. Một đêm tăng ca muộn, trên đường về nhà, xe anh bị xe tải hạng nặng đâm lật. Cột sống tổn thương, chân gãy — những thứ này có thể hồi phục được. Nhưng đôi mắt, do xuất huyết não đè lên dây thần kinh thị giác, thì không còn cứu vãn.
Từ người được mọi ánh nhìn ngưỡng mộ, chỉ sau một đêm đã rơi thẳng xuống đáy.
Tập đoàn nhà họ Hoắc được giao cho người em trai tiếp quản. Còn anh — trở thành “phế nhân” bị cho ra rìa.
Suốt một năm dưỡng thương, dù dáng người có gầy đi, nhưng khí chất quyền uy và sự lạnh lùng của kẻ từng đứng ở đỉnh cao vẫn chưa hề suy giảm.
Đôi mắt không còn ánh sáng, giảm đi vài phần sắc bén, nhưng khuôn mặt điển trai ấy vẫn khiến người ta phải động lòng.
"Ai đến đấy?"
Giọng Hoắc Kính Đình vang lên, đầu hơi nghiêng, như đang cảm nhận điều gì đó bất thường trong không khí.