Lục Kiều liên tục nói cảm ơn, thật là tốt quá!
***
Sau khi cảm ơn trưởng khoa, Chu Thanh Lam cùng Lục Kiều đi ra ngoài.
"Lục Kiến nói không có phòng bệnh là nói dối. Bệnh viện công mặc dù bệnh nhân rất nhiều, giường chật, nhưng vẫn có thể phân bổ. Nhiều bệnh viện công như vậy vẫn không có giường sao? Ông ta đang lừa cô đó."
"Tôi đã biết ông ấy không có lòng tốt!"
Lục Kiều có chút hận nghiến răng nghiến lợi, Lục Kiến là đồ hèn hạ, thật đáng giận! Dì nhỏ cũng giống như Lục Kiến cá mè một lứa, đó là mẹ ruột của dì, bà cũng không hỏi thăm luôn?
"Hôm nay trễ rồi, tôi nghĩ cô không thể về quê đưa bà lên kịp đâu. Thế này nhé, sáng mai tôi sẽ bố trí xe cấp cứu, chị dâu cùng tôi đi đưa bà ngoại đến đây là có thể nhập viện để điều trị rồi."
"Cảm ơn! Thật lòng cảm ơn cậu rất nhiều!"
Lục Kiều có ấn tượng rất tốt với Chu Thanh Lam, hơn nữa anh ta còn rất đẹp trai.
Trở lại quán cà phê, nhìn thấy Hoắc Kính Đình, Lục Kiều vui mừng nhảy cẫng lên chạy tới.
"Bà ngoại có thể vào ở được! Bác sĩ nói bắt đầu phác đồ trị liệu cũng không muộn!"
Giọng nói hiện rõ lên sự mừng rỡ.
Hoắc Kính Đình khẽ cười, vỗ về cánh tay Lục Kiều, đừng quá kích động. Hãy vững vàng một chút.
"Vậy thì tốt rồi! Đưa bà ngoại tới đây, mỗi ngày em đều có thể đến ở cùng bà ngoại. Nếu bà khỏe mạnh lại, em có thể đón bà về ở cùng chúng ta!"
"Thật sao! Vậy hay quá! Hoắc Kính Đình! Anh chính là người tốt!"
Lục Kiều nghe vậy liền vui mừng nhảy cẫng lên.
Hoắc Kính Đình được khen đến đỏ cả mặt.
Chu Trạm Lam ở bên cạnh hừ một cái đầy khinh thường.
Từ tận đáy lòng nói, Hoắc Kính Đình là người tốt á? Thế sẽ không có kẻ xấu trong thế giới đó!
"Anh đi mua sắm hả?"
Lục Kiều nhìn thấy nhiều túi bên cạnh như vậy, tùy ý nhìn một chút, tất cả đều là hàng hiệu xa xỉ.
Hoắc Kính Đình mỉm cười.
"Đây là quà của Trạm Lam. Anh ấy nói vội vàng tới đây không mang quà gặp mặt cho em là thất lễ, nên bảo thư ký mua cho em một ít."
Chu Trạm Lam giữ nguyên phong độ không có đá mạnh một cái Hoắc Kính Đình.
Người đàn ông này vừa xấu xa vừa không biết xấu hổ, tìm mình bỏ tiền ra để mua đồ cho vợ, nợ nần chồng chất còn không định trả lại tiền.
"Ngài Chu tôi để cho anh phải tiêu tiền rồi. Hôm nay hai anh em chiếu cố tôi rất nhiều, thực tâm tôi rất biết ơn hai người."
"Chị dâu đừng có khách khí, chúng ta đều là bạn tốt, sau này có lúc ta cũng có thể gặp khó khăn mà!"
Chu Trạm Lam nhìn Hoắc Kính Đình đầy uy hϊếp. Cậu chờ tôi kết hôn đi, nếu cậu không cho tôi một căn biệt thự, tôi sẽ đòi tiền, bao gồm cả gốc lẫn lãi!
Hoắc Kính Đình bị mù liền vờ không nhìn thấy.
"Được, hai người đi làm việc đi, vợ chồng chúng tôi tiếp tục hẹn hò."
Hoắc Kính Đình giả vờ mò mẫm tìm nạng, Lục Kiều vội vàng chạy tới đỡ anh.
Chu Trạm Lam đưa hai vợ chồng ra ngoài. Nói với Hoắc Kính Đình.
"Không nói đùa với cậu, hiện tại có thể tự do đi lại, nên ra ngoài nhiều hơn một chút. Tôi cho cậu xem toàn cảnh, cũng là một cách thông báo cậu sẽ trở về."
"Được, tôi sẽ tích cực chữa trị. Chờ mắt của tôi khỏi, cậu có thể vì tôi tổ chức tiệc mừng."
"Làm cái gì cũng có chừng mực thôi, nói với tôi nếu cậu có việc cần giúp."
"Tôi biết rồi. Thanh Lam, sau này bà ngoại phiền cậu quan tâm rồi."
"Hoắc đại ca, anh cứ yên tâm."
Lục Kiều lên xe liền do dự, quay đầu lại nhìn Chu Thanh Lam. Vẻ mặt đầy khó xử.
"Tiểu Chu, có một số việc tôi không nên nói, nhưng vì cậu đã giúp tôi nhiều như vậy, tôi liền muốn nhắc nhở cậu, nhìn cậu trông ngon lành thật đấy!"
Hoắc Kính Đình vội vàng kéo mạnh Lục Kiều, cô gái nhỏ ơi là cô gái nhỏ, em cái gì cũng nói ra được!
"Đi thôi, tạm biệt!"
Trước khi Lục Kiều ngồi xuống, anh đã bảo tài xế lái xe nhanh lên!
Chu Thanh Lam nhẩm đi nhẩm lại những lời của Lục Kiều hai lần, nhìn Chu Trạm Lam đang đứng ở một bên.
"Anh, chị dâu của nhà họ Hoắc có ý gì?"
Chu Trạm Lam thở dài, em trai của anh ấy chắc chắn là một thằng ngốc.
"Bạn gái của em đã lừa dối em, ở bên ngoài ..."
"Ơ? Em không biết, cô ấy làm sao biết?"
"Người ta nói rằng cô ấy có thể coi bói."
Chu Thanh Lam không tin, vội vàng điều tra cô bạn gái ở xa.
Lục Kiều hôm nay rất vui, đi ra ngoài một lần liền tình trạng của bà cô liền có thể được điều trị.
"Tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu đây?"
Không biết Hoắc Kính Đình còn muốn đi đâu nữa không.
"Đi gặp Lục Kiến đòi viện phí đi. Loại người như ông ấy em không đối phó nổi đâu, miệng hứa hẹn rồi lại quay đầu lừa gạt em, tôi sẽ đối phó ông ta."
Những người như Lục Kiến là những kẻ phản diện rất điển hình, họ không có đạo đức, liên sỉ, chỉ có lợi ích trên hết. Lục Kiều tính tình thẳng thắn, thông minh nhưng lại không có hiểu hết thế sự, Lục Kiến trong miệng không có một câu nói thật, có thể dễ dàng lừa gạt Lục Kiều.