"Cậu biết nhà họ Thượng phải không? Ông cụ Thượng là nhà phát triển bất động sản sớm nhất ở thành phố này, nắm trong tay mấy chục miếng đất. Ông ấy có một miếng đất, rất có giá trị. Hoắc nhị muốn tham gia phát triển bất động sản với nhà họ Thượng, nhưng nhà họ Thượng không muốn hợp tác với Hoắc nhị. Kế hoạch khu chung cư công nghệ cao của Hoắc nhị bị gác lại. Gần đây lại liên lạc với lão Thượng, nhưng ông đã từ chối anh ta."
"Tôi biết lão Thượng đã già, tính tình quái dị, con trai không nên thân, ông trực tiếp vứt bỏ con trai, tập trung bồi dưỡng con gái. nhà họ Thượng hiện tại đều do Thượng đại tiểu thư quản lý."
"Đúng vậy, lão là một ông già rất thẳng thắn và gắt gỏng. Ông ta đã quyết định thì thậm chí mười con bò cũng không thể khiến ông ta quay đầu. Ông ta đã từ chối hợp tác với Hoắc nhị, nhưng Hoắc nhị cũng không muốn buông tay. Ông già tức giận nói sẽ không bao giờ cùng nhà họ Hoắc hợp tác nữa. Như vậy công sức lập kế hoạch trong nửa năm nay của Hoắc nhị không phải xong đời rồi sao? Nghe nói rằng cũng vì vấn đề này mà Hoắc tam thành công nắm được nhược điểm của Hoắc nhị, cổ đông của nhà họ Hoắc cũng bị kích động, đối với Hoắc nhị vô cùng bất mãn.
Hoắc Kính Đình nhíu mày, trầm tư.
"Muốn đoạt lại quyền lực của nhà họ Hoắc, nhất định phải làm việc ở công ty. Nhưng lấy thể trạng của cậu, bọn họ có quá nhiều cớ ngăn cản cậu trở về. Cậu cần người bỏ phiếu yêu cầu cậu quay lại mới được."
Chu Trạm Lam cũng giúp Hoắc Kính Đình suy nghĩ.
"Nếu không thì làm như thế này đi, tôi sẽ chủ động tham gia hợp tác dự án lần này với nhà họ Hoắc, chỉ rõ ra rằng nếu không có cậu thì không được, cậu cũng thuận thế quay lại công ty."
"Ai cũng đều biết chúng ta có mối quan hệ tốt. Cậu giúp tôi như vậy, bọn họ có thể ngăn cản. Cần người bỏ phiếu sao? Cứ làm một phát cho người ta tâm phục khẩu phục là được."
"Vậy cậu..."
"Tôi sẽ tự suy nghĩ."
Thấy mặt mày Hoắc Kính Đình tỏ vẻ có ý tưởng, Chu Trạm Lam biết anh thông minh
nên không nói thêm gì nữa.
"Chúng ta là bạn tốt, cậu có khó khăn gì cần ta giúp đỡ có thể nói cho tôi biết."
Hoắc Kính Đình bật cười, vỗ vỗ đầu gối Chu Trạm Lam, đúng là người vì giúp bạn cũng không tiếc cả mạng sống.
"Tôi thực sự cần cậu giúp tôi một việc ngay bây giờ."
Chu Trạm Làm ngồi thẳng dậy, nghiêm túc gật đầu.
Hoắc Kính Đình cười xấu xa.
"Cậu sẽ đi mua sắm với tôi chứ?"
Chu Trạm Lam không kịp phản ứng. Đi mua sắm?
"Tôi và Lục Kiều kết hôn lâu như vậy, tôi cũng chưa từng mua quà cho cô ấy."
Chu Trạm Lam cau mày, cậu mua quà cho vợ mới, sao tôi phải đi cùng cậu?
"Thấy em ấy bị dâu nhà cậu ba chèn ép, người hầu nói sau lưng bảo là đồ gái quê, không có lấy một món đồ hiệu xa xỉ. Nghe vậy tôi liền đau lòng".
Chu Trạm Làm bối rối, vậy cậu đi mua đi, gọi điện cho cửa hàng đồ hiệu, họ sẽ giao thẳng đến tận nhà luôn.
"Tôi vội đi ra ngoài, không mang theo thẻ ngân hàng, vì mù nên dùng điện thoại di động cũng không tiện, cho nên cũng không mang theo di động."
Chu Trạm Lam hiểu ra, ngay lập tức nổi giận, muốn cắt đứt quan hệ với Hoắc Kính Đình.
"Cậu là đại gia, cậu đi mua quà cho vợ rồi bảo tôi trả tiền á?"
Hoắc Kính Đình không biết xấu hổ ừ một cái.
"Lần đầu tiên gặp vợ tôi, cậu không chuẩn bị lễ vật, không phải rất thất lễ sao? Bây giờ tôi cho cậu cơ hội đền bù."
"Làm thế nào mà tôi làm bạn với một người như cậu vậy?"
Chu Trạm Lam hùng hổ, thô bạo kéo Hoắc Kính Đình ra khỏi xe.
Hôm nay anh ấy chính là một cái máy rút tiền di động!
Chu Thanh Lam rất nghe lời, đưa Lục Kiều đến thăm phòng bệnh, sau đó đến gặp giám đốc khoa thận, Lục Kiều kể cho giám đốc về tình trạng của bà cô một cách chi tiết.
"Nhiễm trùng đường tiểu ở giai đoạn cuối, chỉ có ghép thận là biện pháp tốt nhất. Nhưng thời gian chờ đợi ghép thận rất lâu. Bà của cô nằm ở viện kia không có trang thiết bị y tế tốt, nhập viện điều trị sớm có thể giảm đau rất nhiều, tránh trì hoãn quá trình ghép thận."
Sau khi nghe điều này, Lục Kiều biết rằng tốt nhất là nhập viện càng sớm càng tốt.
"Vậy bây giờ con đi đón bà ngoại, ngày mai nhập viện được không?"
Trưởng khoa mỉm cười.
"Nhất định có thể, ta tin tưởng viện trưởng tiểu Chu có thể an bài tốt những chuyện này."
Bệnh viện tư nhân này là của nhà họ Chu, nếu không thì sao Chu Thanh Lam còn trẻ như vậy đã có thể trở thành trưởng khoa gây mê, không chỉ bởi vì anh có kỹ thuật giỏi nhất, mà còn bởi vì anh ta là con trai thứ hai của nhà họ Chu.
"Chị dâu nhỏ yên tâm đi, tôi sẽ đích thân chào hỏi, sắp xếp cho bà ngoại của chị một phòng riêng. Khi nào đến liền có thể nhận phòng ngay lập tức."