"Sai, cậu vẫn phải thêm vào!"
Hoắc Kính Đình nói đến đây, Lục Kiều nở nụ cười, nếu không phải do không phải lúc, Lục Kiều thật muốn ra sức khen ngợi hắn!
Chu Thanh Lam cảm thấy rất kỳ lạ.
"Phòng bệnh, bác sĩ, chuyên gia và thuốc đều phải tốt nhất, đừng sợ tốn tiền. Dù sao cũng không phải bọn tôi trả tiền."
Hoắc Kính Đình cười xấu xa.
"Cậu cứ làm theo lời tôi nói, việc khác tôi tự có sắp xếp."
"Ồ, vậy thì tốt. Em sẽ nghe theo lời anh."
Lúc này lại có thêm hai người tiến vào, người đi đầu dáng vẻ hiên ngang, ánh mắt sốt ruột nhìn xung quanh, phát hiện Hoắc Kính Đình.
"Anh cả của em đến rồi!"
Chu Thanh Lam vẫy tay với anh trai Chu Trạm Lam.
Hoắc Kính Đình cũng có chút kích động, đứng dậy giang tay ra.
"Bạn học cũ!"
Chu Trạm Lam bước nhanh tới ôm chặt lấy Hoắc Kính Đình, vỗ mạnh vào lưng anh mấy cái.
"Tại sao không liên lạc với tôi? Tôi còn tưởng rằng cậu đã chết!"
Lục Kiều đứng sang một bên, nhìn Chu Trạm Lam, trong lòng cảm khái, Chu gia này lợi hại thật, hai anh em đều xuất sắc như vậy. Chu Trạm Lam khí thế so với Chu Thanh Lam càng oai phong hơn.
"Nếu cậu bị nhốt cũng nên tìm biện pháp liên lạc với tôi chứ, tôi cứu cậu ra. Lần cuối cùng tôi nhìn cậu là ở trong bệnh viện, cậu hôn mê bất tỉnh. Giờ đã hơn một năm, bạn bè chúng tôi đều lo lắng muốn chết!"
Chu Trạm Lam buông Hoắc Kính Đình ra, nhìn Hoắc Kính Đình từ trên xuống dưới.
"Cậu là dân chạy đi tị nạn sao?"
"Cũng may vợ của tôi đuổi những người đang theo dõi đi, nếu không hôm nay cũng không thể ra ngoài được."
Lúc này Chu Trạm Lam mới nhìn thấy Lục Kiều ở một bên.
Mỉm cười.
"Chị dâu đúng là cánh tay phải đắc lực. Xin chào chị dâu, Hoắc Kính Đình và tôi là bạn thân cùng lớp từ hồi nhỏ. Thật tiếc là tôi không thể tham dự hôn lễ của hai người, đến đây cũng quá vội vàng, không có mang theo quà gặp mặt. Sau này nhất định bù lại."
Lục Kiều rất thích anh em nhà họ Chu, khí chất gia giáo, có thể thấy họ là bạn thân của Hoắc Kính Đình.
"Kiều Kiều, em và Thanh Lam đến bệnh viện Nam Hồ xem điều kiện nằm viện như thế nào. Nhờ Thanh Lam tìm bác sĩ chuyên khoa thận, nói cho bác sĩ chuyên khoa biết tình trạng của bà ngoại, hỏi về cách điều trị tiếp theo cho bà."
Hoắc Kính Đình đuổi Lục Kiều đi, sau khi bạn bè chào hỏi lẫn nhau, nhất định phải bàn bạc truyện thương trường.
Có một số chuyện không muốn cho Lục Kiều biết.
Lục Kiều rất biết ý, nếu anh muốn bàn bạc chuyện hệ trọng, liền không thèm nghe nữa.
Đi theo Chu Thanh Lam đến bệnh viện Nam Hồ.
"Đổi chỗ khác nói chuyện đi."
Chu Trạm Lam lo lắng quán cà phê sẽ có nhiều người, nói chuyện sẽ khôn giữ được bí mật, bèn đỡ Hoắc Kính Đình đứng dậy.
"Cậu cẩn thận một chút, coi chừng cái ghế."
Vừa nói, anh vừa muốn vươn tay di chuyển chiếc ghế để dọn chướng ngại vật trên đường cho Hoắc Kính Đình, không ngờ Hoắc Kính Đình lại né được, đi vòng qua chiếc ghế.
Chu Trạm Lam thở phào nhẹ nhõm sau lại nhận ra rằng có điều gì đó không đúng.
Hoắc Kính Đình lén nhìn anh cười xấu xa.
Trái tim treo lơ lửng của Chu Trạm Lam cũng trở lại l*иg ngực, xem ra Hoắc Kính Đình không bị đánh bại trong sự cố ngoài ý muốn này.
Không tìm bất kỳ phòng trà kín đáo nào hết, trực tiếp đi xuống ga ra ngầm, chiếc Bentley sang trọng của Chu Trạm Lam cực kỳ thích hợp nói chuyện bí mật.
Sau khi lên xe đóng cửa xe lại, Hoắc Kính Đình chớp chớp mắt, đôi mắt đờ đẫn lập tức sáng lên, ánh mắt như đuốc, thần sắc rạng ngời.
"Cậu được lắm, dám lừa tôi."
Chu Trạm Lam cười mắng rồi thúc một quyền, đồng thời đưa cho Hoắc Kính Đình một ly sâm panh.
Hoắc Kính Đình vươn vai, vẻ bệnh tật yếu ớt đều bị quét sạch, có chút lười nhác cùng khoa trương, khí thế cả người đều thay đổi.
"Tôi không làm như vậy làm sao có thể thoát khỏi tất cả các loại cạm bẫy?"
Chu Trạm Lam vỗ đầu gối chính mình, thật là đáng thương.
"Tĩnh Văn ba ngày đến thăm tôi một lần. Mỗi lần đến, sẽ lấy máu để xét nghiệm, em ấy sợ rằng tôi vô tình bị đầu độc mà chết. Thuốc an thần cho bệnh nhân tâm thần có thể xuất hiện trong bữa cơm ba lần một ngày của tôi bất cứ lúc nào. Phơi nắng ngoài sân cũng có thể bị đẩy xuống nước. Đoạn thời gian đầu không có internet, không có điện thoại di động, không có máy tính, hoàn toàn không có bất kỳ công cụ nào để liên lạc với thế giới bên ngoài. May mắn thay, mẹ tôi rất mạnh mẽ, Tĩnh Văn lại là bác sĩ, hai người phụ nữ bọn họ ngày đêm bảo vệ, tôi mới không bị hãm hại chết."
"Hoắc nhị cùng Hoắc tam điên rồi, người thân cùng một nhà cũng dám gϊếŧ"
"Lúc đầu tôi thực sự không có biện pháp, mắt hỏng, chân không thể cử động, chỉ có thể để mình làm người cá. Mẹ và em gái hộ tống tôi hơn ba tháng, thân thể khôi phục lại rất nhiều, liền có thể tự bảo vệ bản thân."