Chương 25

"Tĩnh Văn nhà chúng ta cũng là bác sĩ ha!"

Lục Kiều nhớ đến em dâu của mình, em gái của chồng mình là nghiên cứu sinh, chuẩn bị thực tập ở bệnh viện.

Hoắc Kính Đình cười không nói gì.

Khi Lục Kiều nhìn thấy nụ cười của anh, chợt thông suốt.

"Tĩnh Văn thầm thích Chu Thanh Lam?"

"Đừng nói nữa. Con bé xấu hổ."

"Có gì mà xấu hổ chứ? Đưa cho em bát tự của anh ấy, em sẽ tính xem họ có hợp nhau hay không."

Lục Kiều rất hưng phấn, muốn gieo một quẻ bói cho em dâu.

"Chu Thanh Lam có một người bạn gái thời đại học. Mặc dù cả hai đã và đang yêu xa nhiều năm."

Hoắc Kính Đình có chút đáng tiếc nói, Lục Kiều cũng bất đắc dĩ nằm dài trên bàn, cái này là sai sót ngẫu nhiên thôi!

Đang nói chuyện, Chu Thanh Lam ở bên ngoài sải nhanh bước chân, áo khoác trắng cũng chưa kịp cởi, vạt áo uốn thành hình vòng cung xinh đẹp! Mở cửa đi vào, nhìn thấy Hoắc Kính Đình!

Khuôn mặt điển trai lập tức nở nụ cười.

"Kính Đình đại ca!"

Anh nắm chặt tay Hoắc Kính Đình lắc mạnh.

"Em rất lo lắng cho anh, đã mấy lần nói với Tĩnh Văn chuyển anh qua chỗ em chữa trị, đáng tiếc người nhà của anh lại không cho đi, làm em cũng không biết tình trạng khôi phục của anh hiện tại như thế nào. Vậy sao rồi? Anh có cảm thấy tốt hơn chút nào không?"

Chu Thanh Lam nói rất nhanh, rất kích động.

"Khá hơn nhiều rồi. Có thể chống nạng tự mình đi lại, mắt thì vẫn chưa có hồi phục. Tôi đoán máu đông ở trong não vẫn chưa được hút ra hết."

"Nếu anh đến đây rồi, thì đừng bỏ lỡ cơ hội này, em sẽ đưa anh đến bệnh viện để kiểm tra toàn diện. Hôm nay để các chuyên gia nhãn khoa hội chẩn và kiểm tra toàn bộ cho anh đi. Em lo những người trong gia đình anh tìm một nhóm lang băm để trì hoãn anh phục hồi đó.

"Đừng gấp gáp, gặp vợ mới Lục Kiều của tôi đã. Kiều Kiều, đây là Chu Thanh Lam."

Lục Kiều nhìn chằm chằm đánh giá Chu Thanh Lam từ khi anh ta bước vào cửa. Bây giờ vẫn còn quan sát cận kề.

"Anh kết hôn khi nào thế? Sao không nói cho mọi người biết."

Chu Thanh Lam quay đầu nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi mặc trang phục thường ngày, ánh mắt rất lanh lợi, ánh mắt như lửa đốt nhìn mình chằm chằm.

"Xin chào, chị dâu."

Lục Kiều không đáp, vẫn đang quan sát đôi mắt của Chu Thanh Lam.

"Kiều Kiều?"

Hoắc Kính Đình mò mẫm đẩy Lục Kiều.

"Xin chào!"

Lục Kiều mỉm cười, cô cười rộ lên khiến khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay tràn đầy khí chất.

"Vừa rồi tôi xem tướng cho anh, chúc mừng nha, anh sẽ phải chia tay!"

Điều này khiến Hoắc Kính Đình cảm thấy xấu hổ thay cho cô.

"Kiều Kiều!"

Lục Kiều vừa lè lưỡi, cũng phản ứng lại được chia tay không phải chuyện vui vẻ.

"Từ đỏ rồi đến tím, anh đừng lo, chia tay là để gặp người tốt hơn!"

"Kiều Kiều, mời Thanh Lam một ly cà phê đi."

Lục Kiều ngượng ngùng cười cười, vội vàng đi gọi đồ uống.

"Vợ tôi thẳng thắn, đáng yêu, có điều gì muốn nói liền nói, cậu không cần để bụng."

Chu Thanh Lam kinh ngạc quay đầu nhìn Lục Kiều, đi tới gần Hoắc Kính Đình.

"Thần linh ơi, làm sao cô ấy biết bạn gái em đòi chia tay trong khoảng thời gian này thế?"

Hoắc Kính Đình nhướng mày, đúng là chó ngáp phải ruồi mà.

"Anh Kính Đình, anh cuối cùng cũng ra ngoài được một lần, đừng lãng phí cơ hội. Anh trai em đã thương lượng với Hoắc nhị cùng Hoắc tam nhiều lần, họ đều không cho phép anh đến bệnh viện Nam Hồ. Lúc em đi họp, nghe được vài lời, bác sĩ mổ cho anh bị đủ loại uy hϊếp, không cho phép chữa trị tốt cho anh. Anh trai em vì chuyện này mà suýt tức chết. Anh ấy rất lo lắng anh gặp chuyện không may, nhưng anh ấy cũng không thể liên lạc với anh được."

***

"Trạm Lam vất vả lo lắng cho tôi rồi."

Trong lòng Hoắc Kính Đình rất ấm áp, có một người bạn thân lo lắng cho mình như vậy, người này đích thực là bạn của mình.

"Anh trai rất nhanh sẽ tới, anh cùng em đi bệnh viện trước đi! Hai chân có thể từ từ khôi phục, đôi mắt rất quan trọng, không thể để chậm trễ."

Chu Thanh Lam kéo Hoắc Kính Đình rời đi, Lục Kiều đã bưng cà phê trở lại.

"Tôi tới gặp cậu không phải để xem thân thể, mà muốn nhờ một chuyện."

Hoắc Kính Đình cười, kéo Lục Kiều ngồi xuống bên cạnh mình.

"Bà ngoại vợ tôi bị bệnh, thận có vấn đề cần nhập viện điều trị. Nhưng vẫn không có giường bệnh, cũng không có bệnh viện tốt nào tiếp nhận. Muốn cậu cho chúng tôi đặc quyền, sắp xếp bác sĩ và chuyên gia cho bà ngoại, chờ có thận rồi phẫu thuật ghép thận."

Lục Kiều cảm kích ôm lấy cánh tay của anh.

Chu Thanh Lam cười sảng khoái.

"Chuyện đơn giản như vậy, vô cùng dễ làm. Em lập tức đi thu xếp."

"Còn có một chuyện, bệnh viện của các cậu phái một chiếc xe cấp cứu đưa bà tới đây, phí chữa bệnh..."

"Phí chữa bệnh rất dễ giải quyết. Là bà ngoại của chị dâu, cũng là trưởng bối của bọn em, bệnh viện có thể cắt giảm phí chữa bệnh."