mợ hai cười giả dối, không dám lại gần nửa bước.
"Em tới thăm anh cả, còn tiện thể mang cho anh cả một ít thuốc bổ!"
"Không phải là phái quản gia khác tới sao?"
"Không phải, em tới tặng đồ!"
"Vậy cô vào đi, nếu cô mang quản gia tới, tôi cũng sẽ đuổi đánh cả cô và quản gia của cô!"
mợ hai ném lại thuốc bổ giống như ném túi thuốc nổ, bỏ chạy mất dạng.
Bọn dì Triệu cười vui vẻ, họ rất thích vị mợ cả này. Không có giả vờ hư tình giả ý, bụng dạ thẳng thắn lại vui vẻ.
***
Hoắc Kính Đình day day huyệt thái dương, thở dài để giải tỏa sự hậm hực.
Nhìn Lục Kiều nhảy chân sáo, khí thế hiên ngang như Mộc Quế Anh chiến thắng trở về, Hoắc Kính Đình bật cười.
"Đi thôi, đi ra ngoài chơi đi!"
Lục Kiều đánh nhau thắng nên cực kỳ phấn chấn, kéo Hoắc Kính Đình đi ra ngoài.
Hoắc Kính Đình liền nhắc nhở cô.
"Kiềm chế tâm tình lại đi, không nên biểu lộ tất cả cảm xúc ra ngoài. Không thể cứ nói một câu không hợp rồi lao vào đánh nhau, sẽ có người nhân cơ hội cào cấu cắn xé, bắt lấy nhược điểm của em đấy. Quân tử báo thù ba năm cũng chưa muộn."
Tính tình nóng như lửa thực sự rất có hại.
"Em không muốn nhẫn nhịn đấy! Đúng là quân tử báo thù ba năm sau cũng không muộn, nhưng trong khoảng thời gian ngắn này em đã chịu khổ nhiều biết bao, rất ấm ức, em phải nhẫn nhịn sắp đến phát điên rồi. Chỉ có cách đánh ngay tại chỗ mới sảng khoái!"
Lục Kiều lắc đầu phủ nhận, tuyệt đối không cần chịu đựng, nhịn hoài sẽ rất đau khổ nghẹn đắng! Có thù oán gì thì trả ngay tại chỗ, vậy sung sướиɠ hơn nhiều!
Hoắc Kính Đình có chút không nói nên lời, cô nói cũng có lý.
"Nói như thế nào mới đúng nhỉ? Để giải tỏa nỗi hận trong lòng chỉ có cách rút
kiếm chém chết địch! Báo thù ngay tại chỗ thì sẽ không quên được, cũng sẽ không giận bản thân mình đến chết!"
Hoắc Kính Đình thầm lắc đầu thở dài, sau đó mỉm cười.
Thôi được rồi, vợ mình cứ việc lòng dạ ngay thẳng, không chịu thiệt thòi cũng rất tốt, không cần lo cô ấy bị bắt nạt sẽ chỉ biết tìm chỗ trốn mà khóc.
Về phần có thể đắc tội với ai đó, chẳng phải vẫn còn mình đây sao? Mình có thể giúp Lục Kiều kết thúc vấn đề.
Một người xông lên phía trước, một người ở phía sau phòng thủ, vợ chồng chung tay, cùng nhau phối hợp ăn ý.
Đúng rồi, chính là như vậy đấy.
Hoắc Kính Đình âm thầm hạ quyết tâm.
"Đi chơi ở đâu đây? Anh muốn đi đâu?"
Lục Kiều hỏi Hoắc Kính Đình, hơn một năm rồi anh không ra ngoài, có nơi nào đặc biệt muốn đến không?
Hoắc Kính Đình bị hỏi liền đơ ra.
Đi đâu đây? Trước khi bị tai nạn, anh là một người nghiện công việc, nơi duy nhất anh muốn đến là công ty. Nhưng bây giờ anh ấy đến công ty chắc chắn sẽ có một trận mưa máu gió tanh diễn ra, không biết được cậu hai và cậu ba tính toán nghĩ cái gì.
Nhưng anh cũng chẳng phải là một người hay đi cưỡi ngựa xem hoa, cũng không biết nhiều nơi để giải trí.
"Bà ngoại em có chuyển qua đây chưa?"
Hoắc Kính Đình nhớ tới bà ngoại của Lục Kiều.
"Không có chuyển. Lục Kiến nói bệnh viện không có giường bệnh, chẳng qua là không muốn tốn tiền cho bà ngoại mà thôi!"
Lục Kiều có chút không vui, cái miệng nhỏ nhắn hơi mím lại.
"Lục Kiến làm quá nhiều chuyện xấu, ông ấy sẽ không có kết cục tốt đâu. Điều em lo là ông ấy phá sản rồi, bệnh tình của bà phải làm sao. Em không có nhiều tiền như vậy để thay thận cho bà. Em cũng muốn bà ngoại thay sớm rồi tiếp nhận trị liệu."
"Chúng ta tới quán cà phê gần bệnh viện Nam Hồ đi. Tôi đi gặp bạn cũ."
Lục Kiều gật đầu, lái xe hướng đến bệnh viện Nam Hồ.
Bệnh viện Nam Hồ là bệnh viện tư nhân lớn nhất trong thành phố này, kỹ thuật y tế rất tốt, môi trường nằm viện cũng rất tốt, chi phí đương nhiên không rẻ.
Quán cà phê có khung cảnh rất đẹp, Hoắc Kính Đình nói cho Lục Kiều một số điện thoại.
"Đại ca Kính Đình hả?"
Có một giọng nói trầm dễ chịu truyền ra từ điện thoại, mang theo vẻ nghi ngờ rõ rệt.
"Là tôi, tôi đang ở quán cà phê gần nơi làm việc của cậu, lại đây ngồi được không?"
Giọng Hoắc Kính Đình ung dung.
"Trời ạ! Anh ra ngoài rồi! Chờ em xíu, em đi ngay!"
Giọng nói đằng kia vô cùng phấn khích.
"Nhân tiện, có bao nhiêu người ở đó với anh đấy?"
"Chỉ có tôi và vợ tôi."
"Tự do đi lại hả?"
"Đúng vậy!"
"Chết tiệt! Hay quá! Đợi em gọi cho anh trai đã, anh ấy lo cho anh muốn chết!"
Hoắc Kính Đình gọi hai ly nước trái cây, lóng ngóng đưa cho Lục Kiều một ly.
"Người ở đầu dây bên kia là Chu Thanh Lam, chủ nhiệm khoa gây mê của bệnh viện Nam Hồ. Bệnh viện Nam Hồ là tài sản của nhà họ Chu."
Hoắc Kính Đình uống một hớp nước trái cây ngọt ngấy, thấy không thích nên đưa hết cho Lục Kiều.
"Chu Thanh Lam tuổi trẻ tài cao, năm nay 30 tuổi. Chu Trạm Lam là anh cả, cũng là bạn học thân thiết của tôi. Cũng chính là người gánh vác trách nhiệm nhà họ Chu."