Chương 23

"Tôi có thể đánh cô ta không?"

Lục Kiều hỏi Hoắc Kính Đình, không thể nhịn được nữa, cô muốn đánh cô ta.

Hoắc Kính Đình có tức giận đến như thế nào, nhưng tác phong và khí phách của anh không cho phép mình động thủ với người làm trong nhà.

"Tam muội đi rồi sao? Tam muội! Cô đưa quản gia Từ đi đi, ta miếu nhỏ không thỉnh nổi vị đại phật này."

mợ ba chưa đi xa, nghe thấy Hoắc Kính Đình gọi, cô ta liền vội vàng quay lại.

"Anh cả, bên ngoài nhiều vi khuẩn lắm, sân lớn như vậy anh có thể ở nhà tản bộ, đi ra bên ngoài làm gì. Quản gia Từ nói cũng có đạo lý. Chị dâu, nếu chị muốn đi dạo phố em sẽ đi cùng. Để cho anh cả ở nhà đi."

"Tôi và cô rất thân thiết sao? Tôi đi hẹn hò với chồng tôi còn phải có sự đồng ý của cô?"

"Được rồi!" Hoắc Kính Đình quát lớn một câu, không để các cô tiếp tục cãi nhau. Anh kéo tay Lục Kiều.

"Chúng ta đi."

Anh bước từng bước sang bên cạnh, muốn tách khỏi sự cản trở của quản gia Từ và Tam muội.

Quản gia Từ cũng không có ý định buông tay, cũng bước một bước ngăn trước mặt Hoắc Kính Đình.

"Cậu cả, cậu đi đâu?"

Vừa nói, cô ta vừa giơ tay đẩy Hoắc Kính Đình đến gần cô.

Hoắc Kính Đình bây giờ là một người mù không nhìn thấy gì, bị người này đẩy nhẹ một cái, thân thể ngửa ra sau, hai chân lại không tiện, lảo đảo lui về phía sau hai bước, nếu không phải Lục Kiều đỡ cánh tay anh, chỉ sợ Hoắc Kính Đình đã ngã xuống.

Hành động này đã châm ngòi cho lửa giận của Lục Kiều!

Sau khi đỡ Hoắc Kính Đình đứng vững, cô xắn tay áo, bàn tay vung mạnh tát cô ta một cái!

"Cô không có mắt sao! Còn dám đẩy chồng tôi!"

Quản gia Từ bị cái tát mạnh này làm cho đầu óc choáng váng.

mợ ba không ngờ lại xảy ra chuyện này, rất rõ ràng đây là quản gia Từ không đúng! Nhưng Lục Kiều ra tay đánh người không phải là quá đáng sao?

Đây là người cô ta bỏ ra nhiều tiền để mời đến giúp đỡ, không thể nhìn người bị đánh. mợ ba liền chạy nhanh đến ngăn cản!

"Chị dâu, cô ấy cũng không phải cố ý!"

"Còn cô nữa! Cô có mưu đồ gì? Cô muốn hại chết anh ấy đúng không! Đồ lòng lang dạ sói, hôm nay tôi sẽ không để các người yên!"

Như một quả pháo nhỏ, cô lao vào góc nhặt một cây chổi, vung một vòng đánh trúng quản gia Từ.

Quản gia Từ sợ đến mức hét lên rồi xoay người bỏ chạy.

mợ ba không ngăn cản được, ngay cả tam bà chủ Lục Kiều cũng đánh nha!

Ăn một cây chổi, mợ ba và quản gia Từ đều hốt hoảng mà chạy.

"Đừng chạy! Đứng lại đó!"

Lục Kiều cầm chổi đuổi theo phía sau.

Cô một mạch đuổi theo đến cổng chính.

mợ ba đầu tóc rối loạn, quần áo rách nát, túi xách hàng hiệu cũng bị vứt mất, siêu cấp chật vật leo lên xe.

Quản gia Từ đầu bù tóc rối, trên mặt còn có dấu tay, trên người dính đầy bụi do chổi để lại, cô ta nhanh lên xe, chiếc xe nhanh như chớp phóng đi thật xa.

"Lại đến đây một lần thì đánh một lần! Còn dám đưa người vào biệt viện, tôi đều sẽ đánh chết!"

Lục Kiều ném cái chổi ra xa, như bà điên gào thét!

Vừa quay người lại, cô nhìn thấy mợ hai ở bên cạnh.

Lục Kiều trừng mắt.

"Cô tới đây làm gì"

mợ hai trợn mắt há hốc mồm, nhìn thấy toàn bộ quá trình Lục Kiều dùng chổi đánh mợ ba và quản gia, khó có thể tưởng tượng người này là danh môn vọng tộc, thiên kim tiểu thư Hoắc mợ cả cao quý lại hành động như người đàn bà chanh chua ở chợ.

Bọn cô đều là con dâu của nhà quý tộc, được học cao, tiếp thu nghệ thuật, từng được đào tạo danh viện (*). Mỗi một động tác ngồi, nằm, lời nói đều có chuẩn mực riêng.

(*): danh viện ở trong truyện hiện đại là dạng tiểu thư nhà quyền quý và giàu có, cho nên khí chất danh viện, có lẽ là ưu mỹ, nhã nhặn, quy củ,...

Thô tục mắng chửi người đều là không tao nhã, không thể làm tổn hại thân phận, làm chuyện mất mặt xấu hổ như vậy, truyền ra ngoài làm gia tộc hổ thẹn. Cô được giáo dục như thế nào vậy? Như thế nào lại cẩu thả, không hề có chút khí chất nào.

Thiên kim tiểu thư danh viện cũng không phải là một kẻ lưu manh vô lại, một người đàn bà chanh chua dũng mãnh.

Nhưng vị mợ cả này, không thèm quan tâm những điều này chút nào, la hét chửi bới, cầm cán chổi đánh người. Giống như thổ phỉ chiếm núi!

Hơn nữa, đó là mợ ba, các cô cũng coi như là chị em dâu, nào có chuyện chị dâu có thể đuổi đánh em dâu? Không biết xấu hổ sao? Cũng không cần thanh danh à?

Cô còn lại làm như vậy!

mợ cả này thật là quái đản!

Còn có chút dọa người.

Bị ánh mắt này nhìn chằm chằm, mợ hai còn nhớ rõ vừa rồi Lục Kiều nói, người nào đưa người vào biệt viện sẽ bị đánh chết. Cô ta trộm vẫy tay với quản gia mà mình dẫn tới. Vị quản gia này cũng nhanh chóng trở lại xe. Sợ mình bị đánh!