mợ ba bị những lời của Lục Kiều làm cho nghẹn đến không biết nên nói gì.
"Cô, cô ta là quản gia mà, không thể đi cọ bồn cầu được."
"Vậy tôi giữ cô ta lại có ích lợi gì? Mời một người hầu không biết gì về để làm linh vật may mắn à? Quan trọng là cô ta trông cũng không có tinh thần vui vẻ gì. Tiền của cô nhiều cô muốn tiêu bao nhiêu tiền cũng được, nhưng thuốc mà Hoắc Kính Đình uống để trị bệnh tốn rất nhiều tiền, lại không có dư tiền để nuôi những kẻ làm biếng."
Lời của Lục Kiều nói vô cùng hợp tình hợp lý.
Hoắc Tĩnh Văn nhìn thấy sắc mặt chị dâu ba từ đỏ chuyển sang trắng rồi lại tím, cười suýt nữa làm nội thương.
Chị dâu ba có thói quen ngang ngược, cô ta không ngờ rằng có ngày mình sẽ chịu sự khuất phục trước Lục Kiều.
Cô ta phách lối không sợ ai mà Lục Kiều so với cô càng phách lối hơn, quan trọng là, sự phách lối của Lục Kiều là nói có sách mách có chứng.
mợ ba chưa từng bị ai bắt chẹt như vậy bao giờ, thật muốn tức giận quay đầu bỏ đi, nhưng cô ta tới lời chồng nói, bắt buộc phải đặt người của mình bên cạnh anh cả để theo dõi nhất cử nhất động của anh.
Chỉ biết kìm nén cơn giận. Nhìn về phía quản gia Từ.
"Việc gì quản gia Từ cũng biết làm hết."
Quản gia Từ không nói gì, cô ta đến đây để làm quản gia chứ không phải đến làm tạp vụ dọn dẹp nhà vệ sinh. Nhưng mợ ba đã đưa mắt ra hiệu với cô ta.
Quản gia Từ chỉ đành gật đầu.
"Tôi biết làm."
"Vậy thì tốt, đừng ở không nữa, đi làm việc đi."
mợ ba làm yên lòng quản gia Từ bằng một ánh mắt an ủi, ý tứ đó là chỉ là tạm thời mà thôi, dần dần sẽ tốt lên.
Lục Kiều giả vờ không thấy.
"Vậy thì em xin phép về trước. Chị dâu, sau này có chuyện gì thì nói với em một tiếng nha."
"Không tiễn."
Lục Kiều không thèm động đậy gì.
Mợ ba quay người lại, mặt tức giận đến nỗi vặn vẹo, ở đâu mà rước cái người này về vậy? Còn có thể làm người khác tức chết.
So với việc khen chê chưa nói, nắng mưa thất thường của chú hai thì người của cậu cả mới thực sự là pháo nổ, là cái loại mà chỉ cần châm ngòi là nổ ấy.
***
Nói chuyện thẳng thắn, làm việc ngay thẳng, chưa bao giờ giấu giếm sự ghét bỏ của mình.
Chán ghét chính là chán ghét, cô thể hiện rất rõ ràng. Còn có mở miệng ra là khiến người ta tức chết.
Hai lần gặp đều bị chọc giận hai lần, mợ ba cảm thấy suýt chút nữa bị Lục Kiều chọc tức chết rồi!
Dì Triệu dìu Hoắc Kính Đình đi ra, vừa nhìn đã thấy rất thân thiết, dì Triệu nhét Hoắc Kính Đình trong mềm bông, chỉ sợ anh bị đông lạnh.
"Lấy xe lăn cho cậu chủ, đi bộ nhiều rồi, thư giãn chút đi!" Dì Triệu dặn dò, đồng thời mang cho Lục Kiều một chiếc áo bành tô.
"Mặc thêm áo kẻo lạnh!"
Lục Kiều cười, dì Triệu tốt thật đấy.
"Chúng ta đi thôi, buổi tối về nhà ăn cơm."
"Được! Tôi sẽ nấu món cậu chủ thích ăn nhất. mợ cả, cô thích ăn gì cứ nói với tôi, tôi sẽ nấu."
Quản gia Từ đang định đi cọ rửa nhà vệ sinh, nghe thấy bọn họ nói chuyện phiếm liền lập tức dừng lại.
"Cậu cả và mợ cả muốn đi ra ngoài sao?"
Cô ta đứng ngăn trước mặt Hoắc Kính Đình và Lục Kiều.
"Ừ, ra ngoài."
Lục Kiều tỏ ra không hài lòng.
"Đi đâu vậy?"
"Tùy tiện đi dạo một chút."
"Đi dạo ở đâu?"
"Cô quản tôi sao? Tôi muốn đi đâu thì đi! Hai vợ chồng chúng tôi đi hẹn hò còn phải nói với cô à?"
Lúc này Lục Kiều đã không kìm được nóng nảy.
Hoắc Kính Đình vỗ nhẹ vào tay Lục Kiều, ý bảo cô đừng tức giận như vậy.
"Quản gia Từ, cô chỉ là một quản gia, không cần quản đến chuyện của chủ mình. Cô cứ làm tốt công việc của mình là được rồi."
"Cậu cả, tôi là quản gia, tôi sẽ phụ trách hết tất cả công việc của cậu và bà chủ. Cậu đi đâu tôi đều phải biết, ngộ nhỡ có chuyện gì ngoài ý muốn thì tôi cũng sẽ biết đi đâu để đón cậu."
"Nghe ý tứ này của cô là điện thoại vẫn chưa được phát minh sao? Có phải cô muốn đeo vòng định vị lên cổ anh ấy luôn không?"
"Mợ cả, cô đừng hiểu lầm ý của tôi, tôi làm vậy cũng là muốn tốt cho Cậu cả. Mắt cậu ấy không nhìn thấy, chân cũng không tiện, bên ngoài lại lạnh như vậy, cậu ấy ra ngoài làm gì? Xảy ra chuyện gì thì ai chịu trách nhiệm? Cậu cả, bên ngoài rất loạn, cậu vẫn nên ở nhà dưỡng bệnh thôi!"
Lục Kiều tức điên cả đầu.
Điều khiến cô khó chịu nhất chính là kiểu nói chuyện này, "mỹ kỳ danh viết"(*) là vì Hoắc Kính Đình, nhưng thực chất lại là một loại giam lỏng.
(*): xuất xứ từ tác phẩm "Đằng Dã tiên sinh" của Lỗ Tấn, nghĩa là tìm một danh nghĩa tốt đẹp cho một hành động nào đó, để che giấu mục đích thật sự.
Giam lỏng Hoắc Kính Đình còn lo lắng anh xa cách với xã hội, trong lòng có khúc mắc nên vẫn viện cớ này để tiếp tục bị giam lỏng anh?