Chương 21

Hoắc Kính Đình cũng có chút hưng phấn, anh đã bị cấm cửa quá lâu rồi, ra ngoài hít thở không khí tự do đều trở thành một điều xa xỉ.

"Anh chị đi hẹn hò đi, em sẽ không làm bóng đèn đâu. Em về trước đây. Anh cả chơi vui vẻ nha, mua cho chị dâu nhiều đồ xíu nha."

Hoắc Tĩnh Văn đặc biệt tinh mắt, đây là lần đầu tiên hai vợ chồng người ta ra ngoài chơi, một cô em chồng như cô ấy tham gia vào làm gì chứ?

Đi bộ vài bước đã đi ra ngoài.

Bên trong biệt viện vang lên tiếng cười nói, sự tươi sáng vui vẻ này hoàn toàn trái ngược với không khí trầm lặng lúc trước.

Dường như lớp sương mù bao trùm không gian của biệt viện đã biến mất ngay lập tức. Gió nhẹ mây lững lờ trôi, hiếm khi có một thời tiết tốt vào mùa đông như này.

"Mặc nhiều một chút, anh đưa em đi dạo công viên, ăn một bữa thật no, chơi đến khi trời tối mới về. Em cũng có thể gọi bạn bè ra ngoài cùng tụ tập."

Lục Kiều kéo Hoắc Kính Đình không thể chờ đợi được nữa đi ra ngoài. Thời tiết mùa đông, phải mặc thêm nhiều áo một chút mới được, mấy ngày nay giả vờ ốm nên đừng có mà ốm thật nha.

Vừa định trở về phòng, Hoắc Tĩnh Văn lại chạy trở về. Trên mặt không hề có sự thoải mái vui vẻ lúc nãy, có chút căng thẳng.

"Chị dâu, hỏng rồi. Vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo tới, chị ba đem người qua đây."

Hoắc Tĩnh Văn vừa ra tới cửa đã thấy xe của mợ ba chạy tới! Lại dắt theo một quản gia lớn tuổi. Vội vàng chạy trở về để báo tin.

"Chị dâu, nhà họ Hoắc bây giờ là do anh hai đứng đầu làm chủ, anh ba thì chiếm được vinh quang nên tính tình chị ba luôn luôn gắt gỏng, chị cũng đừng trực tiếp đυ.ng chạm với cô ta."

"Không sao đâu. Chị còn trị không nổi cô ta sao?"

Lục Kiều xắn tay áo, bộ dạng sẵn sàng chuẩn bị làm việc lớn.

Hoắc Tĩnh Văn có chút lo lắng.

Đang nói chuyện thì mợ ba đã dẫn người đi vào trong.

Mợ ba phải tới sớm một chút, lần trước bà ta đã vụt mất đi cơ hội đầu tiên rồi, bị chú hai kia chiếm lợi, hơn phân nửa trong số hai mươi người hầu đều là do chú hai sắp xếp.

Lần này nghe nói những người hầu trong biệt viện đều chủ động từ chức, mợ ba cảm thấy thời cơ đã đến nên vội vàng dẫn người tới đây.

"Chị dâu."

mợ ba hất mông lắc lư đi vào, vừa bắt đầu gặp mặt đã quét cho Lục Kiều một ánh mắt đầy đủ các loại khinh bỉ, coi thường, nở một nụ cười giả tạo chào hỏi Lục Kiều.

Lục Kiều chặn lối vào cửa Tam Tấn Viện, không cho phép cô ta bước vào Tam Tấn Viện.

"Em ba, còn có việc gì sao ?"

Mặt Lục Kiều tiếp tục không biểu cảm, hơn nữa còn có chút uy nghiêm.

Trong lòng mợ ba thầm bĩu môi, không thể hiện gì ra ngoài.

"Không phải là vì nghe nói biệt viện bên này đang thiếu nhân lực sao? Sức khỏe của anh cả rất quan trọng, bên cạnh không có ai chăm sóc thì sao mà được? Chị dâu cũng là người mới đến, việc đối nhân xử thế cũng không quá hiểu. Cho nên em mang một quản gia đến cho chị dâu, ở bên cạnh giúp đỡ chị dâu quản lý biệt viện một cách gọn gàng ngăn nắp. Lại đây, quản gia Từ, chào hỏi mợ cả đi."

Đang nói thì quản gia Từ phía sau tiến lên một bước.

Mặc một bộ âu phục màu đen, đầu tóc được búi lên gọn gàng, đôi mắt rũ xuống khóe miệng. Là một nữ quản gia trông có vẻ hung dữ.

Khẽ cúi đầu trước Lục Kiều.

"Chào mợ cả."

"Chị dâu, chị đừng coi thường quản gia Từ. Đây là một sinh viên tài năng tốt nghiệp từ học viện quản gia nước ngoài, một quản gia cao cấp mà chỉ quý tộc Anh mới có thể mua được. Bây giờ đến biệt viện giúp đỡ, chị dâu có thể thong thả nghỉ ngơi rồi."

Lục Kiều giả vờ làm bộ dáng mở to mắt, gật đầu ba cái miệng không ngừng ồ ồ ồ.

"Cao cấp vậy sao, nói như vậy tức là công việc gì cô ta cũng biết làm hết hả?"

"Chắc chắn rồi, từ lễ nghi ăn uống trên bàn ăn đến quản lý các công việc gia đình, sau đó sắp xếp nhân lực để hỗ trợ chủ nhân, đó gọi là chu toàn về mọi mặt."

"Nếu đã có tài năng như vậy, vậy thì cô hãy dọn dẹp nhà vệ sinh sạch sẽ đi. Vất vả rồi, sau này việc cọ bồn cầu đều giao cho cô."

Hoắc Tĩnh Văn không nhịn được cười phá lên.

Lời này của chị dâu có chút cay độc.

mợ ba cũng có chút mất mặt, quản gia Từ cũng ngơ ngác, trên cái mặt nạ cứng ngắc xuất hiện vài vết nứt.

"Cô ta là quản gia, không phải tạp vụ."

Sắc mặt mợ ba có chút vặn vẹo, cố gắng duy trì lý trí.

Lục Kiều làm ra vẻ mặt khó hiểu hỏi ngược lại mợ ba.

"Quản gia cũng là người làm trong biệt viện đúng không?"

"... Đúng."

"Đều là người làm còn phân biệt loại này loại kia sao? Đều không phải là vì chăm sóc Hoắc Kính Đình sao?"

"Nhưng mà..."

"Trong công việc không có phân biệt địa vị cao thấp, làm tổng thống hay là cọ bồn cầu cũng đều là để kiếm sống, cô không được bợ đít nịnh hót nha."