Chương 20

"Người này đang yên ổn như vậy mà sao lại điên rồi? Mau đưa đi bệnh viện đi? Trong nhà làm sao lại nhiều tai nạn xảy ra vậy? Thật sự là bị ma ám sao?"

Còn lại một ít người hầu không rời đi đang co cụm lại, hai mắt đỏ hoe nhìn chú Lý đang giãy giụa kêu gào, đều cảm thấy sợ hãi.

"Cậu cả, chúng ta không làm nữa. Đã ba ngày rồi, chúng ta cũng không dám ngủ, khắp nơi đều có động tĩnh, cứ tiếp tục như vậy, chúng ta chịu không nổi."

"Được. Thanh toán xong, hôm nay chúng ta liền đi!"

Ngoại trừ chú Lý điên cuồng bị đưa vào bệnh viện, những người hầu khác đều bỏ việc trong vòng ba ngày!

Không thể làm công việc này, trả bao nhiêu tiền cũng không làm.

Những người này mang theo hành lý vừa rời khỏi cửa, Hoắc tứ tiểu thư liền lái xe bán tải nhỏ đi tới, bảy người hầu xuống xe.

Khâu làm liền mạch, không cho người khác cơ hội chèn vào nhân lực.

"Anh cả, chị dâu! Em đem người tới đây! Đều là do mẹ cẩn thận tuyển chọn."

"Cậu chủ của ta ơi, cậu làm sao gầy nhiều như vậy?"

Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, Hoắc Kính Đình bật cười.

"Dì Triệu."

Hoắc Kính Đình bây giờ thật lòng ngưỡng mộ Lục Kiều.

Mặc kệ chiêu này không đáng tin, quái dị, không đúng khuôn khổ, nhưng đạt được mục đích, đây mới là chiêu hiệu quả nhất!

Lục Kiều không hề bị đe dọa mà lại chiến thắng trò chơi theo cách của riêng mình.

Cô gái nhỏ thật tinh quái và dễ thương.

"Mẹ lo lắng rằng anh cả không được chăm sóc tốt, vì vậy bà đã gửi tất cả những người lớn tuổi trong nhà biết rõ mọi chuyện. Dì Triệu là bảo mẫu của anh cả, đã chăm sóc anh ấy từ lúc nhỏ đến lớn luôn."

Hoắc Tĩnh Văn giới thiệu bảy người hầu mới.

Họ đều đã lớn tuổi, tầm năm mươi sáu mươi, người trẻ nhất là tài xế và là con trai của dì Triệu, đều là người nhà cả.

Một số người trong số họ đã phục vụ Hoắc Kính Đình hơn mười hoặc hai mươi năm.

"Lúc đầu anh trai em đến biệt viện này để hồi phục, mẹ định sắp xếp những người này đến. Anh trai em thị lực kém nếu có người quen thuộc anh ấy sẽ không phải lo lắng và ngại ngùng, nhưng..."

Hoắc Tĩnh Văn khịt mũi, cho Lục Kiều một cái ánh mắt chị rồi biết đấy.

"Căn bản không cho mẹ cơ hội, anh trai em dọn đến, người hầu đã được sắp xếp. Anh hai và anh ba của em nói những người này đều là những người phục vụ hầu hạ chuyên nghiệp. Thật ra là đem anh cả đặt dưới tầm nhìn. Anh em sa thải mấy người rồi nhưng đều không được. Cứ sa thải một liền đem đến hai người nhét vô. Chị không biết đâu, anh em hơn một năm đều không rời khỏi biệt viện, ngay cả lúc đi kiểm tra bệnh trạng cũng rất nhiều người đi theo. Trong một thời gian dài như vậy, ngoại trừ em với mẹ, bạn bè của anh ấy cũng đều bị chặn ở bên ngoài và không được phép vào gặp anh ấy!"

Hoắc Tĩnh Văn thấy anh cả cùng mấy lão gia nhân này tán gẫu, trên mặt tươi cười, liền thở phào nhẹ nhõm.

"Chị dâu, cám ơn chị nha. Nếu không nhờ chị, anh cả của em đã bị bọn họ âm thầm gϊếŧ chết rồi, cứ nín nhịn như vậy cũng khiến người phát điên."

"Chị cũng thấy những người đó không vừa mắt, đi đâu cũng theo, làm gì cũng nhìn. Giải quyết hết bọn họ liền thấy thật thoải mái."

"Nhưng mà bọn họ sẽ không từ bỏ ý đồ ngay, bọn họ muốn quản thúc anh trai em. Quyền hành ở trong tay chưa được bao lâu, chỉ sợ bị cướp đi."

Hoắc Tĩnh Văn nhắc nhở Lục Kiều, có người nhất định sẽ không bỏ qua.

***

"Nào, xem tôi làm thế nào dạy dỗ bọn họ."

Lục Kiều không sợ.

"Đây là mợ chủ à. Lớn lên thật thanh tú. Thật xinh đẹp."

Dì Triệu đi đến bên cạnh Lục Kiều, cười toe toét đến tận mang tai.

"Cậu cả của chúng ta thật có phúc khi cưới được một người vợ xinh đẹp như vậy. Cậu cả à, cậu phải dưỡng thân thể cho thật tốt, nhanh chóng hồi phục thị lực rồi cậu sẽ biết mợ chủ của chúng ta đẹp cỡ nào."

Lời khen ngợi này khiến Lục Kiều cảm thấy có hơi xấu hổ.

Mấy ngày nay, ở đây có nhiều người hầu như vậy, Lục Kiều không hề cười một chút nào, nhìn ai cũng tràn đầy thù địch.

Trong mắt của những người hầu cũng tràn đầy sự khinh bỉ, coi thường Lục Kiều.

Lần này, đám người dì Triệu lại không giống vậy, họ đặc biệt chân thành và thật thà.

Lục Kiều cũng nhìn ra được tâm tư yêu ai yêu cả đường đi của dì ấy, cô là vợ mới cưới của Hoắc Kính Đình, cho nên đám người dì Triệu mới đối xử tốt với cô như vậy.

Đổi một cách nghĩ khác, những người này thực sự chăm sóc Hoắc Kính Đình rất tốt. Ít nhất là không cần phải lo lắng về việc bên trong đồ ăn bị hạ độc.

"Việc nhà cứ giao cho chúng tôi, chúng tôi dọn dẹp chỉnh đốn. Hai vợ chồng trẻ cậu chủ với bà chủ cứ đi ra ngoài chơi đi, cậu cả cũng đã rất lâu không ra ngoài rồi? Đi cho khuây khoả đi."

Dì Triệu liên tục thúc giục, Lục Kiều cũng có ý này.