Chương 19

"Anh cho rằng biện pháp này quá ngây thơ đi, nhưng em cảm thấy rất tốt, lần này bọn họ bỏ việc. Nếu lần sau người khác muốn nhét người vào, anh có thể lấy cớ gì ngăn cản đây? Biện pháp tốt nhất chính là viện này có ma, không có ai dám đến, chẳng phải là một lần là xong sao?"

Lục Kiều còn nói đạo lý vô cùng rõ ràng và logic.

"Chú Lý làm ở nhà họ Hoắc nhiều năm như vậy, có cảnh tượng gì mà chú ấy chưa thấy qua? Loại thủ đoạn này có thể làm một lần, nhưng làm nhiều lần chú ấy cũng không tin. Tất cả người hầu đều rời đi cũng vô dụng, chú Lý vẫn ở thì chẳng khác nào đổi đơn thuốc nhưng không đổi loại thuốc. Chú Lý nhất quyết không rời đi đâu."

***

Hoắc Kính Đình phân tích với Lục Kiều, dọa người hầu mới chỉ là hoàn thành một nửa công việc, chú Lý mới là cửa ải khó nhằn.

"Ngài Hoắc, ngài yên tâm, chúng ta đều là dân chuyên nghiệp, mang theo không ít trang thiết bị, hôm nay chỉ là điểm tâm khai vị, đêm mai nhất định so với đêm nay càng kịch liệt hơn. Chúng ta đều là cao thủ dọa người đấy."

Những người này có tinh thần rất chuyên nghiệp.

Hoắc Kính Đình hoàn toàn không nói nên lời, hết cách, khóc không được cười cũng không xong.

Có Lục Kiều không đi theo lối mòn thông thường, lại có cô em gái tích cực phối hợp với chị dâu, cộng thêm những người chuyên nghiệp này, biệt viện thật sự náo nhiệt.

"Làm thế nào thiết bị đưa vào được? Bọn họ cũng vào đây bằng cách nào vậy?"

"Muốn vào cũng dễ lắm. Ngày hôm qua em đi một vòng trong viện, biết nơi nào có camera, chỉ cần tránh đi là xong. Về phần thiết bị thì..."

Nói đến đây, điện thoại di động của Lục Kiều vang lên, là Hoắc Tĩnh Văn gọi tới.

"Chị dâu, ngày mai em tới thăm chị, lấy cớ mua cho chị nhiều quần áo để mang thiết bị vào."

Lục Kiều đưa điện thoại di động đến bên tai Hoắc Kính Đình để anh biết có cứu hộ bên ngoài.

"Em cứ việc gây náo động đi."

Hoắc Kính Đình xua tay tỏ vẻ mặc kệ! Anh cũng không quản lý được!

Bây giờ anh chỉ là một người tàn tật vừa mù vừa què, có làm được gì đâu.

Ngày hôm sau, Hoắc Tĩnh Văn kéo theo hai cái vali lớn, nói trong đó đều là quần áo cùng mấy thứ linh tinh khác mua cho chị dâu mới.

Sau khi kéo nó vào phòng để quần áo, lấy ra một cái máy chiếu, hình chiếu ba chiều, tất cả đều là những thứ công nghệ cao.

Lục Kiều cầm gương bát quái, la bàn, đi tới đi lui trong sân, vừa đi vừa lẩm bẩm thật là hung hiểm quá đi.

Chú Lý giả vờ đi đưa nước trái cây cho bà chủ, chợt ông nghe thấy Lục Kiều lẩm bẩm một mình, cái sân kia từng là một bãi tha ma, khó trách ở đây lại có nhiều yêu ma quỷ quái như vậy, xem ra chuyện này càng ngày càng nghiêm trọng!

Chú Lý không tin điều này nên đã đến quản lý khu đất để tìm hiểu tình hình. Chủ khu đất có chút xấu hổ, thấp giọng hỏi chú Lý sao mà biết. Vấn đề này đã nhiều lần được nhà đầu tư yêu cầu không được nói ra!

Trong lòng chú Lý khẽ lộp bộp một cái, bà chủ lớn thật sự có bản lĩnh sao?

Vào đêm thứ hai, lại vô cùng yên tĩnh, khi trời tối hẳn, không có ai ra ngoài. Bên ngoài có đánh trống khua chiêng thế nào, không ai dám ra xem.

Một người hầu bị đau bụng chịu không nổi, mở cửa đi ra ngoài đi vệ sinh.

Trong ký túc xá dành cho người hầu một phòng có bốn người, ba người còn lại đều nóng lòng chờ người đau bụng trở về. Sau hơn một giờ, có tiếng gõ cửa.

Khi mở cửa, thấy người đàn ông bị đau bụng ngay ở cửa, chỉ còn lại nửa cái miệng, khắp người toàn máu!

Ba người ở ký túc xá sợ hãi ngất đi.

Phòng ký túc xá bên cạnh vươn đầu qua xem chuyện gì đang xảy ra, cả bốn người đều ngất đi vì sốc.

Phòng của chú Lý có một phòng tắm riêng, chú bối rối đi vào phòng tắm, sau khi bật đèn lên, phát hiện trong phòng vệ sinh nếu không tính mình thì có đến 4 bản thân mình đang đứng.

Chú sợ đến mức chạy ra khỏi nhà vệ sinh để nhìn vào phòng, lại thấy chính mình có đến hàng trăm người.

Chung quanh đều có gương, khúc xạ, tái khúc xạ, bản thân chú Lý không ngừng bị sao chép trong gương.

Không thể tìm thấy cửa, cũng không thể ra ngoài.

Chú Lý có chút suy sụp, chú hoài nghi mình cũng không có thật, hết thảy đều là hư ảo.

Chú Lý tinh thần hoảng hốt cả ngày, sợ bóng sợ gió, chỉ cần một chút động tĩnh cũng khiến chú hoang mang lo sợ.

Vào đêm thứ ba, chú Lý suy sụp hoàn toàn, chú nhìn thấy chính mình trong gương bước ra. Vươn tay định đánh nhưng vụt một cái lại là khoảng không trống rỗng. Đến khi quay đầu lại, một cái bản thân khác đã ở bên cạnh, nhìn chú cười nham hiểm.

Chú Lý đập bể gương, đánh vỡ tất cả đồ trang trí, gầm lên, chạy ra ngoài như điên!

Hoắc Kính Đình nghe thấy tiếng hét đau đớn đứt ruột đứt gan của chú Lý, khóe miệng giật giật, muốn cười nhưng cố kìm lại, duy trì vẻ mặt lo lắng.