Chương 17

Người hầu ngồi bệt xuống đất, sau sợ hãi ba chân bốn cẳng, bỏ chạy thục mạng.

Phía đông vang lên tiếng la thảm thiết, phía tây lại một tiếng hét chói tai, làm những người hầu đang ngủ cũng bị đánh thức, tất cả mặc quần áo vào đi ra ngoài.

Vừa định mở cửa bước ra ngoài, liền cảm thấy dính dính dưới lòng bàn chân, nhìn xuống nhìn thì thấy ngoài cửa máu đỏ tươi nhớp nháp chảy đầy sàn.

Lúc này cũng không ai dám ra ngoài, ôm nhau gào khóc.

"Chú Lý! Chú Lý, mau dậy đi!"

Một người hầu đi gõ cửa phòng chú Lý, làm chú Lý khó chịu muốn chết.

"Chuyện gì vậy?"

"Có ma rồi! Chú Lý, mau ra ngoài xem đi!"

"Đều là giả cả!"

"Không phải, thực sự là có ma đó!"

Chú Lý vội vàng mặc quần áo, tức giận mở cửa, có hơn chục người đứng trước cửa, sắc mặt đều tái xanh vì sợ hãi.

Họ tranh nhau báo cáo với chú Lý những gì họ nhìn thấy trông khủng khϊếp ra sao.

"Hù dọa người mà thôi! Tất cả đều do người gây nên, không tin thì đi kiểm tra máy giám sát đi!"

Chú Lý nghĩ rằng đây là do bà chủ lớn giở trò. Ở đây hơn một năm cũng không sao, như thế nào mà bà chủ lớn vừa tới liền phát sinh sự tình?

Dẫn một nhóm người đến phòng giám sát, trong viện khắp nơi đều có camera theo dõi, ai làm chuyện gì đều có thể nhìn thấy rõ ràng.

Chuyển đến khúc hai người bảo vệ bị dọa, mọi người đều chăm chú nhìn vào màn hình.

Ánh sáng chập chờn, nhưng không tắt, người mặc đồ trắng thực sự đột nhiên xuất hiện từ hư không.

Chú Lý không chịu từ bỏ ý định ban đầu, tua lại nhìn thêm một lần nữa, thật sự là từ hư không xuất hiện, một giây trước còn không có người, khi ánh đèn chập chờn, bóng trắng liền xuất hiện!

Nhà bếp cũng vậy, camera giám sát ghi lại được một giây trước không có gì ngoài cửa bếp, ngay khi người hầu ăn vụng bước qua ngưỡng cửa, bóng ma treo cổ đột nhiên xuất hiện.

Sau đó người hầu kia chạy đi, quỷ treo cổ ở trong viện lượn lờ vài vòng, trong nháy mắt lại biến mất!

Mọi người sắc mặt tái nhợt, ý thức được chuyện này không đúng! Thực sự có ma ám!

Chú Lý vẫn không tin, liền điều tra cả camera bên ngoài biệt viện, xem có ai nửa đêm lẻn vào không!

Biệt thự biệt lập được bao quanh bởi các camera giám sát, nhưng không camera nào bắt được người ra vào.

Kỳ quái, không có người giả thần giả quỷ, làm sao xảy ra sự kiện kỳ dị được?

Nếu không có người ngoài vào thì chính là do người bên trong giở trò quỷ.

Chú Lý và mọi người đều nghĩ đến bà chủ lớn, Lục Kiều. Lúc cô chưa vào cửa thì mọi chuyện đều ổn, nhưng vừa vào cửa thì đã xảy ra chuyện rối loạn cào cào, nhất định là do cô làm!

Chú Lý trong lòng tức giận, cô gái chết tiệt này muốn làm cái quái gì vậy?

***

Cố gắng giả bộ khiêm nhường, mấy người làm đẩy cửa đi vào tam viện, muốn cùng bà chủ lớn tranh luận.

Đẩy một cái cánh cửa liền mở ra.

Bước chân của mọi người hỗn loạn, tiến vào sân thứ ba.

Đôi tai của Hoắc Kính Đình cực kỳ nhạy cảm, nghe thấy tiếng bước chân liền ngồi dậy.

"Lục Kiều, có người tới."

Lục Kiều còn chưa ngủ, đoán chắc những người này tới tìm nàng.

Cô nhặt chăn và gối ném lên giường Hoắc Kính Đình, giả vờ ngủ cùng nhau, rồi đè lên vai Hoắc Kính Đình.

"Đừng nói gì cả, cứ giả vờ ốm thôi."

"Em đối phó được đoàn người hầu hung dữ này hả?"

"Tôi còn mong bọn họ đến ấy, bằng không sao không khóa cửa lại? Nằm xuống đi nào, đừng nhúc nhích."

Đang nói chuyện, chú Lý gõ cửa bên ngoài.

"Cậu cả, bà chủ lớn, đã xảy ra chuyện, hai người dậy nhìn một chút."

Lục Kiều ấn Hoắc Kính Đình ngã xuống giường, đắp chăn cho anh. Đáp lời, đi ra ngoài và mở cửa.

Hoắc Kính Đình không có tâm tư xem kịch, dù sao đây cũng là vợ mới cưới của anh, bị mọi người bao vây tấn công anh không che chở không được. Anh vớ lấy chiếc áo ngủ mặc vào người rồi rời giường.

Lục Kiều đã mở cửa ra rồi.

"Chuyện gì vậy?"

"Trong nhà xuất hiện chuyện quỷ dị. Khiến nhiều người sợ hãi."

Chú Lý đứng ngoài cửa với vẻ mặt giận dữ.

"Tôi đã với mọi người đừng đi loanh quanh để nhìn phải những thứ không nên thấy."

Lục Kiều hừ một cái, khoanh tay dựa vào cửa, nhìn lướt qua đám người, tất cả đều lộ vẻ kinh hãi.

"Bà chủ, không biết cô muốn làm gì, nhưng cô cũng đừng giở trò hề này. Người hầu hầu hạ đại gia cùng bà chủ có chỗ nào không tốt, cô trực tiếp nói ra, tôi sẽ răn dạy cho bọn họ sửa lại. Cô giả thần giả quỷ làm mọi người kinh hồn bạt vía như thế này là không đúng."

"Tôi sao phải làm như vậy? Này vốn có từ trước, không phải do tôi thả ra, là do mắt các người không có nhìn thấy mà thôi."

"Viện thứ nhất và viện thứ hai đều có vấn đề, tại sao bên này lại không sao? Cô nửa đêm không ngủ dọa nhóm người hầu của ta, rốt cuộc là muốn làm gì?"

"Chuyện gì đã xảy ra vậy?"

Lúc này Hoắc Kính Đình cũng đi ra, chống gậy đứng bên cạnh Lục Kiều.