***
"Một người phụ nữ mặc đồ trắng!"
"Cái này..."
Chú Lý không biết trả lời thế nào, câu chuyện này có chút giả!
"Biệt viện này không sạch sẽ, có ma."
Nhìn Lục Kiều chắc chắn như vậy, chú Lý có chút dở khóc dở cười.
"Bà chủ nói lời này là không đúng rồi, chúng ta hầu hạ cậu cả ở chỗ này đã hơn một năm, vì sao lại không có nhìn thấy?"
"Sợi dây thừng luôn bị đứt chỗ mỏng nhất, thân thể Hoắc Kính Đình yếu nhất, những thứ ô uế kia liền làm phiền anh ấy, các người làm sao nhìn thấy được. Bằng không sao anh ấy đến bây giờ vẫn bị bệnh chứ?"
Chú Lý không dám nhiều lời, không có cách nào nói lại thật.
"Tôi thông thạo Chu Dịch bát quái, có thể xem phong thủy âm dương phòng ốc, xem tướng số, coi bói, bắt quỷ trừ ma đô thị, nếu chỗ nào không trong sạch, tôi sẽ trừ tà."
Lục Kiều cho chú Lý một cái biểu tình chú được lời rồi đấy.
"Hôm nay tôi sẽ bắt đầu thực hiện loại bỏ những thứ ô uế này. Nếu có quá nhiều ác quỷ mà công lực của tôi không đủ, bọn chúng ở bốn phía quấy rối tôi cũng không có biện pháp. Tôi chỉ muốn nói với chú một tiếng, từ hôm nay trở đi, mọi người mắt thấy tai nghe cái gì cũng đừng sợ, chỉ là ma thôi. Ma không đáng sợ, đôi khi con người còn đáng sợ hơn ma rất nhiều!"
Lục Kiều nói xong liền liếc nhìn vào phía sau cửa.
Đảm bảo mọi người đã nghe được, sau đó quay về thực hiện!
Cô mở cửa phòng thờ sư tổ, không biết lấy đâu ra cái lu lớn dùng để trồng sen, bên trong lại đựng đầy gạo, càng không biết cô lấy đâu ra nén nhang to bằng cổ tay trẻ con. Lục Kiều gầy gò, khiêng một cây nhang cao hai thước, nặng tầm ba bốn mươi cân đung qua đưa lại, châm lửa rồi cắm sâu vào cái lu lớn.
Sau đó liền dập đầu, quỳ lạy rồi đốt vàng mã khiến trong sân khói mù mịt.
Bọn người hầu ngừng làm việc, náo nhiệt vây xem.
Vợ nhà người khác đều đi mua sắm làm đẹp, nhưng bà chủ lớn của nhà bọn họ lại không theo cách thông thường, bắt quỷ và xua đuổi tà ma!
Quả nhiên là người dưới quê lên chưa quen, dù cho một bước lên trời cũng không lo hưởng thụ, liền đi làm những chuyện mất mặt đáng xấu hổ!
Ở một bên vừa xem vừa cười bà chủ lớn mới đúng là dở hơi, lại còn lầm bà lầm bầm đọc thần chú!
Hiện tại còn ai tin điều này, đây không phải là làm loạn sao?
Làm đi làm lại tận đến giữa trưa cũng không có ngừng, lại tiếp tục niệm kinh.
Chú Lý chịu hết nổi liền đi tìm Hoắc Kính Đình.
"Mợ cả càn quấy, trong nhà vốn sạch sẽ, không thể để bà chủ lớn giày vò tiếp như vậy nữa, để người ngoài nhìn thấy sẽ làm mất mặt nhà họ Hoắc!"
Hoắc Kính Đình dựa vào đầu giường, ốm yếu không thèm nhấc mí mắt lên, che miệng ho khan.
Anh nhấp một ngụm trà mà chú Lý bưng lên. Lắc đầu yếu ớt:
"Tôi thật sự rất đau đầu, không thể quản được. Cứ để cô ấy muốn làm gì thì làm đi."
"Nhưng cô ấy như vậy thật là làm hết thể diện."
Hoắc Kính Đình đột nhiên ném tách trà xuống chân chú Lý,
"Chú Lý, đây là nhà họ Hoắc, cô ấy là vợ của tôi, chú nên làm tốt việc của mình chứ đừng ở đây khoa tay múa chân nói vợ tôi phải như thế nào."
Hoắc Kính Đình lạnh lùng cảnh cáo, chú Lý vội vàng cúi đầu, khiêm nhường nghe theo đứng dậy.
"Cậu chủ nói phải."
Chú Lý không dám nói gì nữa, đi ra ngoài.
Hoắc Kính Đình cũng không ho không nhức đầu nữa, nằm xuống cũng thoải mái hơn.
Lục Kiều nói, tôi làm cái gì anh đừng có xen vào!
Hoắc Kính Đình liền làm một người chồng tốt, nghe lời vợ, giả vờ ốm không quan tâm đến chuyện thường ngày.
Thắp hương đến hết một ngày, mãi đến khi bầu trời tối om, Lục Kiều mới dừng.
Trước khi đi ngủ nói với chú Lý.
"Mọi người tối nay đừng tùy tiện ra ngoài đi dạo, rất dễ gặp quỷ."
Thực sự nghiêm túc dặn dò.
Nói xong liền vào nhà đóng cửa, rất nhanh tắt đèn đi ngủ.
Bọn người hầu không coi trọng lời cô nói, những kẻ giả thần giả quỷ này đều là giả, có ai thấy đâu chứ, làm sao có thể có được? mợ cả điên rồi, không cần tin lời cô.
Lúc gần đến nửa đêm, gió nổi lên, gió tây bắc thổi dây điện phát ra âm thanh chói tai.
Không biết là vật gì rơi xuống đất, phát ra một tiếng vang thật lớn.
Hai nhân viên bảo vệ tuần tra từng người một tuần tra trong sân, khi đến sân thứ hai, đèn dưới hành lang đột nhiên lập lòe.
Nhân viên bảo vệ tình cờ liếc nhìn, thấy có một người khác mặc đồ trắng đứng ở hành lang. Mái tóc rối bù với khuôn mặt trắng bệch, chỗ mắt lại là 2 lỗ thủng lớn đang rỉ máu.
Nhân viên bảo vệ bị dọa sợ trực tiếp đái ra quần, hét lớn một tiếng, một người bỏ chạy còn người kia bất tỉnh!
Có một người hầu đói bụng, sực nhớ trong bếp vẫn còn canh gà ác hầm nhân sâm của chủ, bèn dậy đi ăn vụng.
Đang ăn thì nghe tiếng mèo bên ngoài kêu thảm thiết, hùng hùng hổ hổ đạp cửa một phát đi ra định đuổi con mèo đi. Bất ngờ từ trên đỉnh đầu có một người rơi xuống, trên cổ có sợi dây thừng treo lơ lửng ở trên không, lưỡi dài ba thước, mắt lồi ra và thất khiếu chảy máu!