"Rốt cuộc tôi đã làm gì để em gả cho tôi?"
"Thiên cơ không được tiết lộ."
Hoắc Kính Đình hừ một tiếng, xoay người đi ra ngoài.
"Đồ lừa đảo!"
Bản thân mình mà cô cũng lấy ra làm ví dụ.
Lục Kiều đóng cửa lại, đuổi theo đỡ Hoắc Kính Đình.
"Mấy ngày nay anh giả ngu cái gì cũng không biết, phối hợp với tôi thật tốt vào."
"Gì cơ?"
"Đợi xem tôi lợi hại như thế nào nhé."
Lục Kiều lắc đầu cái đầu nhỏ, tỏ vẻ thần bí.
Hoắc Kính Đình có chút vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, được rồi, để xem bà chủ của mình có năng lực như thế nào.
Dù cho là đã kết hôn nhưng trên thực tế bọn họ cũng không thân quen, không có khả năng ngủ chung giường.
Hoắc Kính Đình tắm xong bám vào tường đi ra, Lục Kiều đỡ anh nằm xuống giường.
Hoắc Kính Đình đang nghĩ đêm nay nên ngủ như thế nào, không thì anh sẽ ngủ trên sofa.
Trên danh nghĩa họ là vợ chồng, nhưng cô so với em gái mình còn nhỏ hơn 2 tuổi. Đừng nhìn hiện tại đắc ý tràn đầy, phải biết rằng vũng nước đυ.c này không hề dễ lội qua, ngủ cùng giường với cô sẽ hủy hoại sự trong trắng của cô ấy.
Lục Kiều mặc bộ đồ ngủ đi ra, nhặt chăn và gối lên.
"Trong phòng khách nhỏ của anh có một chiếc sofa. Tôi sẽ ngủ ở đó. Nửa đêm nếu anh tỉnh dậy đi vệ sinh thì gọi tôi 1 tiếng. Tôi không đóng cửa đâu tránh cho không nghe thấy."
"Vẫn là để tôi đi đi."
Hoắc Kính Đình định đứng dậy, lại bị Lục Kiều giữ vai lại.
"Anh cao như vậy, chân cũng dài, ngủ trên sofa không được. Bên ngoài không lạnh, cửa khóa cẩn thận rồi, không cần lo lắng cho tôi, cứ ngủ trên giường của anh đi!"
"Có việc gì nhất định phải gọi tôi đấy."
Hoắc Kính Đình lo cô sợ.
Biệt viện nhìn qua rất xa hoa, có ba cửa vào ba cửa ra hoa viên rộng lớn, ban ngày phong cảnh rất đẹp, nhưng ban đêm luôn có cảm giác hơi rợn người. Cô cũng còn nhỏ, nếu sợ hãi sợ là ngủ không được.
"Không sao. Anh đi ngủ đi!"
Lục Kiều không thèm để ý, ôm gối đi ra ngoài, dời cái bàn nhỏ, trải chăn lên.
Chất liệu gỗ lim được bọc đệm dày rất thích hợp cho nữ sinh nằm thoải mái ngủ trên đó.
Hoắc Kính Đình nghe bên ngoài không có tiếng động, liền mở trừng mắt.
Rèm cửa rất dày, Hoắc Kính Đình lấy điện thoại di động dưới gối ra, cẩn thận xuống giường.
Không cần chống nạng hay cần người dìu đi, mặc dù chân vẫn còn hơi khập khiễng nhưng tự đi lại hoàn toàn không có vấn đề gì.
Anh bước vào phòng tắm thật nhẹ nhàng. Sau đó anh mở chiếc tủ trong góc, lấy ra một chiếc máy tính xách tay, bắt đầu gọi điện thoại, thao tác đánh máy, truyền đạt mệnh lệnh vô cùng thuần thục.
Khi mọi việc xử lý xong xuôi thì đã là nửa đêm.
Sau khi rời khỏi phòng tắm, anh không có lập tức trở lại giường, nhẹ nhàng đi tới phòng khách nhỏ bên ngoài.
Ngay cả khi không bật đèn, anh vẫn có thể tránh đồ nội thất, đi vòng sang bên cạnh chiếc ghế dài.
Ôi.
Hoắc Kính Đình muốn cười, tư thế ngủ của cô gái này cũng thật táo bạo. Chăn bông rơi xuống sàn, áo ngủ cũng bị kéo lên.
Kéo đồ ngủ của cô xuống, lại nhặt chăn lên đắp cho cô ấy.
Lục Kiều thật sự rất mệt mỏi, ngày hôm nay có rất nhiều việc phải làm. Cô trở mình ngủ tiếp, hoàn toàn không để ý Hoắc Tĩnh Đình đang đắp chăn cho cô.
Vào ngày thứ hai sau khi kết hôn, Hoắc Kính Đình ngã bệnh. Nhức đầu, cảm lạnh, lười dậy, không có đi ra khỏi phòng.
Cho nên anh cũng không biết bà chủ lớn của mình làm cái gì, cũng không quản được. Tập trung nghỉ ngơi dưỡng bệnh.
Lục Kiều đã đến nhà ăn của người hầu vào sáng sớm,
Hai mươi đầy tớ đang ăn ở đây. Thấy bà chủ lớn đến, mọi người vội đứng dậy.
"Bà chủ, cô có việc gì sao? Gọi điện thoại nội bộ là được mà!"
Chú Lý nở nụ cười nhưng không đạt tới đáy mắt.
Lục Kiều có chút phân tâm, cảnh giác nhìn xung quanh, sau đó vẫy tay với chú Lý.
Chú Lý đi theo Lục Kiều ra cửa. Những người hầu khác không biết chuyện gì đang xảy ra đều tiến đến bên cửa nghe lén.
Lục Kiều cũng nhìn thấy sau cửa một đám người đông đúc, liền giả vờ như không nhìn thấy họ.
"Chú Lý, biệt viện này có phải không sạch sẽ hay không?"
Lục Kiều sắc mặt nghiêm túc, khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng.
"Tại sao lại không sạch sẽ? Người hầu đều quét dọn rất cẩn thận."
"Chú biết ý tôi không phải như vậy mà. Đêm qua sau khi cả hai chúng tôi đều ngủ say, tôi nghe thấy tiếng phụ nữ khóc ở bên ngoài!"
"Sao chúng tôi lại không nghe thấy? Bà chủ có khi nào gặp ác mộng không? Không có việc gì đâu, đừng suy nghĩ nhiều."
"Tôi cũng nghĩ như vậy, liền đi ra xem một chút, đi theo tiếng khóc ra phía sau hoa viên, chú đoán xem tôi nhìn thấy cái gì?"
"Nhìn thấy cái gì?"
Lục Kiều ghé sát vào người chú Lý, đôi mắt vốn đã to cùng con ngươi đen láy, cô cố ý tiến sát lên, khiến chú Lý sợ hãi lùi lại một bước.