"Đi thôi!"
Cô vừa nói vừa đỡ lấy cánh tay của Hoắc Kính Đình.
Hoắc Kính Đình chống gậy đi về phía trước.
"Đi bộ một chút cũng tốt, tiêu hóa thức ăn tốt hơn. Chú Lý, chú cứ về đi. Dù sao thì hôm nay cũng là ngày động phòng hoa chúc của tôi và bà chủ, nên để dành thời gian cho vợ chồng chúng tôi đi."
Một con dốc thoai thoải dành cho xe lăn ra vào đã được sửa chữa xong từ lâu. Tuy nhiên lần này bọn họ không ngồi xe lăn, mà đi bộ từ từ dọc theo hành lang dài.
Lục Kiều và Hoắc Kính Đình trò chuyện từ hoa cỏ đến bữa tối ngon lành hôm nay.
Sau khi đi qua cửa chính của Tam viện, Lục Kiều tiện tay đóng cửa lại.
Động tác của cô rất nhanh, suýt chút nữa đã làm bẹp chiếc mũi của chú Lý.
Ở bên trong vang lên tiếng lạch cạch, cửa khóa lại. Trong Tam viện chỉ có hai vợ chồng bọn họ, không có người ngoài.
Chú Lý vừa tức vừa lo, nhưng không thể làm gì được.
"Anh đừng nghĩ rằng tôi ngược đãi anh, tôi chỉ là muốn rèn luyện cho anh một chút. Phẫu thuật lâu như vậy rồi, thời kỳ hồi phục mà không rèn luyện thì rất dễ dẫn tới tình trạng teo cơ, bắp đùi không có sức, như vậy thì sẽ thật sự tàn phế."
Lục Kiều giải thích.
"Tôi biết. Tôi cũng muốn rèn luyện, nhưng mắt tôi như thế này, dù tôi muốn đi thì cũng có người ngăn cản. Tôi cũng lo lắng mình không nhìn thấy nhỡ bị ngã một cái thì lại khiến vấn đề trở nên tồi tệ hơn. Hơn nữa bọn họ bỏ thuốc vào thức ăn của tôi, cả ngày đều cảm thấy uể oải, không có sức lực để vận động."
Chú Lý và những người khác lấy cớ ngồi xe lăn tương đối an toàn để anh sống như vậy hơn một năm. Tuy nhiên trong lòng Hoắc Kính Đình hiểu rõ, đây không phải là lo lắng cho an toàn của anh mà lo lắng chân của anh bình phục, anh sẽ đi ra ngoài và bọn họ không thể nhốt anh được nữa.
***
"Không có việc gì, sau này có tôi rồi, tôi dẫn anh đi dạo phục hồi chức năng, một chút là khỏi lại ngay!"
Lục Kiều an ủi anh, đừng nản lòng, chân dần dần sẽ đứng lên lại được. Đôi mắt cũng sẽ không có vấn đề gì.
Hoắc Kính Đình cười, như thế này có khác gì thêm một trợ thủ đắc lực đâu.
"Cô xin thêm phòng với chú Lý để làm gì thế?"
Đi đến giữa sân, Hoắc Kính Đình mới nhớ Lục Kiều xin thêm một phòng, vốn tưởng rằng là phòng để cô nghỉ ngơi, không ngờ cô lại ở cùng mình. Vậy phòng đấy để làm gì?
"Để đồ vật này nọ á, đồ xem bói của tôi đều ở đấy! Vừa lúc đi ngang qua, lại đây tôi cho anh xem."
Lục Kiều thần thần bí bí, lấy ra chìa khóa mở cánh cửa gian phòng.
Hoắc Kính Đình nghe lời cô, bước qua ngưỡng cửa cao.
"Tôi tả để anh tưởng tượng được sơ sơ nhé. Vừa vào cửa liền có một cái bàn thờ to, sư phụ của tôi là một người mù, lão tổ của sư phụ là Đông Phương Sóc, tôi cũng cúng Đông Phương Sóc. Trên bàn có đồ cúng, có nệm bồ đoàn bên dưới, bên này là chỗ kiếm sống của tôi, còn có bảng hiệu Lục bán tiên!"
Bảng hiệu ghi, Lục bán tiên, không trúng không lấy tiền!
Hoắc Kính Đình buồn cười, một cô gái tuổi đôi mươi, giả bộ làm bán tiên cái gì?
"Kiếm cơm bằng nghề này, tôi không thể bỏ sư tổ lại được, phải đưa sư tổ đi cùng, thắp hương sớm chiều. Phòng của anh không tiện nên tôi phải có một phòng riêng."
Thảo nào cô ấy muốn một căn phòng không ai được phép vào, hóa ra là để thờ cúng sư tổ.
"Em tính tới tính lui, có thể tính chính xác sao?"
"Tôi có tiếng lắm nha, một lần tính ngày kết hôn đều thu phí mấy trăm đó!"
Lục Kiều cực kì tự hào!
"Vậy em tính tôi xem."
"Anh có số mệnh đại phú đại quý, mặc dù bây giờ như rồng bị kẹt ở chỗ cạn, nhưng cũng chỉ là tạm thời, chỉ cần có quý nhân giúp đỡ, liền có thể phi thăng lên trời."
"Em là quý nhân của tôi sao?"
"Chuyện này tôi cũng không biết. Tôi chỉ có thể nói đã đến lúc tôi phải báo đáp ân tình. Về phần tôi có phải là quý nhân của anh hay không, tôi cũng không tính được."
"Đúng là lừa người là giỏi."
Hoắc Kính Đình cười cười, nghe Lục Kiều nói thì biết tất cả đều là dối trá.
"Tôi không có lừa anh, tôi thật sự không tính chuyện của mình được. Đây là quy tắc rồi, cũng giống như thầy thuốc không thể tự chữa bệnh cho mình vậy. Anh chưa nghe câu chuyện cười này đúng không? Có một thầy bói tính được thôn họ có 3 người chết. Cả 2 người hắn tính ra đều đã chết hết, chỉ duy nhất người thứ 3 tính mãi vẫn không được. Chỉ khi hắn ta sắp chết, hắn mới biết rằng mình chính là người đó."
"Vậy làm sao em biết đến lúc em phải báo đáp ân tình, cưới tôi?"
Điều này không phải là tự mâu thuẫn lẫn nhau sao?
"Sư phụ nói cho tôi nha, ông ấy tính cho tôi, nhưng vì là cùng nghề nên cũng không thể nói nhiều. Sư phụ chỉ nói với tôi, năm 22 tuổi, số mệnh luân chuyển, khi đó phải đi trả ơn."